RSS

Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 10.2

14 Aug

 

Tối ngày hôm qua, Mộ Tư Dạ nửa đêm điện thoại gọi tới nhà Tô Tô , sau đó Tô mẫu càng nghĩ càng thấy có chuyện không ổn, sáng sớm hôm nay gọi điện thoại cho Tô Tô, lại không có ngừơi nghe máy, cho nên hai người bọn họ liền trực tiếp tới Mộ gia một chuyến. Mộ lão gia tử cũng nghiêm túc đối với bọn họ không hề giấu giếm, liền đem sự thật một năm một mười nói rõ ràng, thuận tiện đem Mộ Tư Dạ ra mắng một bữa.

 

Lúc này, ba trưởng bối đang rất lo lắng, Mộ Tư Dạ vừa đúng lúc mang theo Tô Tô trở lại.

 

“Cha, mẹ, các người làm sao tới đây?” Thật lâu không có thấy cha mẹ, Tô Tô có vẻ rất vui vẻ.

 

“Chúng ta làm sao tới đây? Cái này phải hỏi con! Con, cái đứa nhỏ này, tại sao có thể như vậy đây? Tức giận liền rời nhà trốn đi, con để cho trưởng bối lo lắng rất nhiều a!” Tô mẫu nhìn thấy cô an toàn trở về, cuối cùng cũng yên tâm, nhưng mà nhớ tới mình lo lắng, bà bực đến độ thiếu chút nữa đánh đầu Tô Tô.

 

“Đúng vậy a, Tô Tô, coi như lại tức giận, cũng không có thể không nói một tiếng liền chạy. Coi như con không nói một tiếng chạy, cũng phải chạy về nhà tìm ba mẹ a! Con, cái đứa nhỏ này, thế nào không hiểu chuyện như vậy đây?” Tô cha liền quở trách theo.

 

“Cha, mẹ, gia gia, thật xin lỗi! Để cho các người lo lắng, con về sau sẽ không như vậy!” Tô Tô thấy mọi người lo lắng như vậy, trong bụng áy náy không dứt, cúi đầu nhận lỗi.

 

“Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi!” Mộ lão gia tử cuối cùng cũng yên tâm, cười cười trấn an Tô Tô. Tiếp đó lại chuyển sang Mộ Tư Dạ, trợn mắt lên , “Đều là tại ngươi, tiểu tử thúi này gây họa! Còn không mau hướng cha vợ , mẹ vợ ngươi xin lỗi?”

 

Mộ Tư Dạ đi tới trước mặt Tô phụ, Tô mẫu, đúng tiêu chuẩn chín mươi độ cúi người chào lễ phép, giọng thành khẩn: “Cha, mẹ, để cho các người lo lắng! Đều là con không tốt, mới có thể để cho Tô Tô hiểu lầm, còn hại cô ấy rời nhà trốn đi. Các người muốn trách, thì trách con đi! Bất quá mời hai người yên tâm, con về sau nhất định sẽ đối đãi thật tốt với Tô Tô, sẽ không nếu để cho cô ấy tức giận, càng sẽ không để cho cô ấy có cơ hội rời nhà trốn đi.”

 

Mộ Tư Dạ thường ngày khuôn mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng, thế nhưng hôm nay lại hiện ra ôn nhu hiếm có, đối với Tô Tô lại rất mực yêu thương, con rể tốt như vậy , đốt đèn lồng cũng tìm không thấy. Hôm nay hiểu lầm cũng đã giải trừ, con gái cũng đã tìm trở về rồi, Tô phụ, Tô mẫu cũng không làm khó dễ hắn, thậm chí đối với đối với tình cảm của hắn dành choTô Tô cảm thấy yên tâm không thôi, hai người ở Mộ gia sau khi ăn cơm tối xong, liền để Mộ Tư Dạ tự mình lái xe, đưa bọn họ trở về.

 

Tô Tô toàn thân đau nhức không dứt, thừa dịp Mộ Tư Dạ đưa cha mẹ về nhà, đi trước một bước trở về phòng, thư thả pha nước ấm tắm, tiêu trừ mệt mỏi của hai ngày nay.

 

Mộ Tư Dạ sau khi trở lại, còn chưa không kịp ôm Tô Tô thân thiết một phen, liền bị Tô Tô bắt đi tắm. Đang bề bộn dọn dẹp cất giấu đống đồ kia (Nee: các nàng đoán được tỷ ấy cất gì hk?? =]]~) , liền nghe thấy tiếng chuông quen thuộc từ điện thoại di động vang lên.

 

“Nguyệt Nguyệt?” Tô Tô vừa nghe điện thoại, vừa cất giấu đồ.

 

“Là tớ, cậu cùng Mộ Tư Dạ hòa giải chưa?”

 

“Còn không phải là bị cậu bán đứng !” Tô Tô tức giận hừ hừ.

 

“Đây còn không phải là bởi vì tớ quan tâm cậu sao! Cậu yên tâm đi, tớ thay cậu khảo sát vị kia nhà cậu rồi, thoạt nhìn nhân phẩm cũng không tệ lắm. Hơn nữa cậu biết không? Nửa đêm hôm qua, hắn gọi cho tớ gần trên trăm cuộc điện thoại, chính là vì muốn từ chỗ tớ, biết tin tức của cậu đấy! Tớ thấy hắn là thật yêu cậu, liền không nhịn được nói cho hắn biết . . . . . .”

 

Tô Tô còn không có đáp lời, Lô Nguyệt Nguyệt lại tiếp tục nói: “Bất quá thật may là tớ không nhịn được nói cho hắn biết, nếu không hai người các ngươi làm sao nhanh như vậy liền tốt đẹp chứ?”

 

“Dạ! Cám ơn đại ân đại đức của đại nhân.” Tô Tô thấy một đĩa CD chưa có xem qua, liền đem điện thoại di động đổi qua tay bên kia, một tay mở ra máy chiếu phim, “Cậu đặc biệt gọi tới, chính là muốn nói cái này sao?”

 

Tô Tô nói lời này, thật giống như đến cho Lô Nguyệt Nguyệt cực lớn niềm vui thú, trong điện thoại truyền đến tiếng cười xấu xa của cô, “Tô Tô, hai người các cậu. . . . . . Thật là mạnh bạo nha!”

 

“Lời này của cậu là có ý gì?” Tô Tô hoàn toàn mờ mịt.

 

“Có ý tứ gì?” Lô Nguyệt Nguyệt cười to, “Các cậu làm chuyện tốt a! Còn có thể là có ý gì? Ra giường, sàn nhà, ghế sa lon, mỗi một chỗ đều dính dấu vết, cậu muốn chống chế đã quá muộn! Lý tẩu dọn dẹp phòng , tất cả đều đã nói với tớ.”

 

“Lô Nguyệt Nguyệt! Cậu có thể ngậm miệng!” Tô Tô nhớ tới, cô cùng Mộ Tư Dạ hai người từ buổi sáng làm cho tới buổi tối, một khắc cũng không có ngừng nghỉ, không khỏi mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt.

 

“Được rồi, được rồi, không cười cậu!” Lô Nguyệt Nguyệt lúc này mới tiến vào trọng điểm, “Đúng rồi, chuyện của Nhạc, ta giúp cậu hỏi rồi, cô ấy thật chỉ là học muội của Mộ Tư Dạ , cô ấy đúng là từng có thích Mộ Tư Dạ, bất quá, những thứ này đều là chuyện đã qua. Nghe nói Mộ Tư Dạ người này rất lạnh lùng, chưa bao giờ nhìn con gái lâu qua một chút, Nhạc là học muội của hắn, từng ở trường học giúp hắn rất nhiều công việc, đến thầy cũng gán ghép hai bọn hắn ! Hắn nợ cô ấy nhiều thứ, lại bị cô ấy theo đuổi thật là nhiều năm, mới không chịu được đã cùng cô ấy đánh cượcc, dù sao. . . . . . Nhạc đã từng đối với hắn nói, cô ấy ngoài hắn ra thì không gả!”

 

Tô Tô vẫn còn mang theo một chút ghen tức, bất quá, cô tin tưởng Mộ Tư Dạ, tin tưởng tình yêu hắn .Hắn nói không thương chính là không thương, nói yêu chính là yêu, cô không cần nắm những chuyện tình cảm không liên quan kia không buông, hạnh phúc của cô vì sao lại nằm trong tay người khác? Huống chi, hôm nay Mộ Tư Dạ còn quan tâm mình như vậy!

 

Cô thoải mái cười khẽ, “Ừ, tớ tin tưởng hắn, cám ơn cậu, Nguyệt Nguyệt!”

 

“Vậy cậu ngoan ngoãn làm Thiếu phu nhân đi, không cần rời nhà đi ra ngoài lần nữa. Lăng Thiệu trở lại rồi, tớ đi nói với hắn! Trước cúp máy, Bye.”

 

“Bye bye!” Tô Tô để điện thoại di động xuống, quay đầu vừa lúc thấy, Mộ Tư Dạ mặc áo choàng tắm đang tựa tại cửa, tà mị nhìn cô chằm chằm, từng bước từng bước hướng cô đi tới, “Tô Tô. . . . . .”

 

“Ừ?” Tô Tô bối rối trả lời.

 

“em nói, có tin hay không anh?”

 

“Hừ, không tin!” Tô Tô giả vờ giận quay đầu sang chỗ khác.

 

“Thật không tin?” Mộ Tư Dạ nhếch lên môi, “Vậy rốt cuộc muốn thế nào em mới tin đây, ừ?”

 

“Em chính là không tin!” Tô Tô đột nhiên có chút hiểu, Mộ Tư Dạ ban đầu tại sao nhất định không nghe giải thích của cô, bởi vì dạng này quả thật chơi rất vui! Còn có thể nhìn thấy biểu tình sinh động của hắn.

 

“Nha. . . . . . Không tin cũng không còn quan hệ, quản em có tin hay không, trước đem em ăn hết hãy nói!” Tiếp theo đó Mộ Tư Dạ đã hướng cô nhào tới , một tay lấy cô đè ở phía dưới.

 

“Có tin hay không, ừ?” Hơi thở của hắn phun tại bên tai của nàng, đầu ngón tay ở hạ thân của nàng trêu chọc , mặt cười xấu xa, “Em liền mạnh miệng đi!”

 

Một buổi tối này, bị trêu chọc khiến dục hỏa dâng cao ,Tô Tô buộc phải nói ra tất cả lời nói Mộ Tư Dạ muốn nghe, bao gồm”Em yêu anh” , “Em tin tưởng Anh” , “Em muốn với anh ở chung một chỗ, cả đời đều không chia lìa” . . . . . .

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Tám 14, 2012 in Đang edit

 

One response to “Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 10.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: