RSS

Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 8.2

13 Aug

Ngoài cửa sổ ánh nắng ấm áp, Tô Tô cùng Lô Nguyệt Nguyệt ngồi đối diện nhau, các cô quen biết đã nhiều năm như vậy, là bạn học tốt nhất thời đại học, mấy năm này thoáng một cái đã qua, hôm nay mỗi người cũng đã thành gia. Các cô cùng nhau kể về cuộc sống hôn nhân hạnh phúc vui vẻ, chớp mắt một cái , đã trôi qua hai giờ.

 

“Cậu xem, chúng ta mải nói chuyện phiếm, đem chuyện quan trọng quên mất , hôm nay là ngày vui, phải bồi cậu đi mua lễ vật .” Lô Nguyệt Nguyệt lấy ra một thẻ tín dụng, ở Tô Tô trước mặt quơ quơ, thỏai mái cười một tiếng, “Nhìn trúng thứ gì cứ việc nói, ngàn vạn đừng khách khí! Dù sao thẻ tín dụng này cũng không phải của tớ. . . . . .”

 

“Nguyệt Nguyệt, không nghĩ tới ! Nhanh như vậy liền biến thành người hào phóng nha !”Sau khi trả tiền, Tô Tô kéo tay Lô Nguyệt Nguyệt, hai người vừa đi dạo công ty bách hóa, vừa trò chuyện.

 

“Còn nhớ rõ chứ? Ban đầu, lúc chúng ta còn là học sinh, những thứ thương hiệu này cũng không dám vào xem, chỉ sợ tiểu thư bên trong quầy chuyên doanh sắc mặt khó chịu nhìn chúng ta .” Lô Nguyệt Nguyệt bất đắc dĩ cười.

 

“Đúng vậy a, coi như cũng chỉ không quá nửa năm, nhưng mà cảm giác của chúng ta thay đổi rất lớn!” Tô Tô cũng cảm thán, “Bất quá, hiện tại Nguyệt Nguyệt của chúng ta, nhưng là quý phụ ( phụ nữ giàu có) vung tiền như rác rồi! Đi, theo tớ chọn y phục đi.”

 

“Ừ!”

 

Hai người thật cao hứng nhiệt huyết dâng trào liều mạng một cuộc, bởi vì không có mang quản gia ra cửa, mua đồ đều muốn rất nhiều, Tô Tô cùng Lô Nguyệt Nguyệt hai người trên tay, cũng ôm năm, sáu túi, nhưng vẫn như cũ hăng hái dâng cao tiếp tục tiêu xài.

 

Thật vất vả hai ngừơi nhiệt tình phát tán xong rồi, lúc này mới dừng lại, nhìn lẫn nhau trong tay chiến lợi phẩm, không khỏi nhìn nhau cười một tiếng.

 

“Tớ lúc đi không mang tài xế.” Đứng ở cửa siêu thị, Lô Nguyệt Nguyệt hối hận! Vì có thể cùng Tô Tô một chỗ, cô không ngồi xe nhà mà đi.

 

“Tớ cũng là đáp tắc xi tới. . . . . . Xe trong nhà đưa ông nội đi ra ngoài.” Tô Tô muốn buông tay, nhưng mà phát hiện mình trong tay tất cả đều là túi mua hàng, chỉ có thể bất đắc dĩ nhún vai.

 

Hai người nhìn nhau cười một tiếng, đang chuẩn bị ra cửa bắt tắc xi, đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nữ gọi Lô Nguyệt Nguyệt lại: “Chị họ!”

 

Lô Nguyệt Nguyệt tò mò quay đầu lại, nhìn người mới tới, vui mừng chạy tới, đem túi mua hàng vứt trên mặt đất, kéo tay của đối phương vui mừng nói: “Nhạc! Trùng hợp như vậy? Thì ra là em cũng ở đây!”

 

Bạch Nhạc nhìn Lô Nguyệt Nguyệt, cười cười, “Vốn là cùng bạn bè đi dạo , sau đó tại trong nhà bạn có chuyện, nên đi về trước .” Nói xong, Bạch Nhạc đưa mắt chuyển tới trên người Tô Tô, “Vị này là. . . . . .”

 

“Cô ấy là bạn tốt nhất của chị, Tô Tô.” Lô Nguyệt Nguyệt cười đem Tô Tô đẩy tới trứơc mặt Bạch Nhạc giới thiệu: “Tô Tô, cô ấy là em họ Lăng Thiệu, Bạch Nhạc.”

 

Là ảo giác sao? Tô Tô cảm giác, Bạch Nhạc ánh mắt nhìn mình, mang theo một cổ tìm tòi nghiên cứu, có một loại kì quái không thể nói ra . Bất quá, các cô mới lần đầu tiên gặp mặt, chắc là tự mình nghĩ quá nhiều đi? Tô Tô ở trong lòng mình thuyết phục. Sau đó cười cùng Bạch Nhạc bắt tay, “Rất hân hạnh được biết em.”

 

“Em cũng vậy.” Bạch Nhạc tự tiếu phi tiếu (cừơi như không cừơi) nhìn Tô Tô một cái, rất nhanh liền đem tầm mắt thu hồi lại, đối với Lô Nguyệt Nguyệt cừơi nói: “Mua nhiều đồ như thế, không có mang theo tài xế đi? Có muốn hay không ngồi xe của em? Nơi này không thuận tiện lắm gọi tắc xi.”

 

“Thế thì tốt quá. . . . . . Bất quá, có hay không làm phiền em?” Lô Nguyệt Nguyệt có chút do dự.

 

Bạch Nhạc vẫn như cũ cười cười , “Không cần khách khí! Dù sao em về nhà cũng không có chuyện gì làm, coi như ở trên đường hóng gió cũng tốt.”

 

Nếu Bạch Nhạc cũng nói như vậy, cự tuyệt nữa liền có vẻ làm kiêu, Lô Nguyệt Nguyệt cùng Tô Tô liếc mắt nhìn nhau, lòng tràn đầy vui mừng đáp ứng.

 

“Vậy các chị trước tiên ở cửa chờ một chút, em đi lái xe tới đây.” Bạch Nhạc như có điều suy nghĩ nhìn Tô Tô một cái, sau đó xoay người rời đi. Nhưng mà cái nhìn lúc cô xoay người kia, lại làm cho Tô Tô trong lòng có chút không thoải mái, giống như tiến vào cạm bẫy do người khác thiết kế, Tô Tô đem loại này cảm giác kỳ quái nói với Lô Nguyệt Nguyệt, Lô Nguyệt Nguyệt vừa nghe thiếu chút nữa cười ra tiếng.

 

“Tô Tô, cậu nghĩ quá nhiều! Nhạc là một cô gái tốt, cũng không có tâm cơ gì, trong sạch thuần khiết tựa như giấy trắng, rất dễ thân cận .”

 

“Phải không?” Trên lý trí mà nói, cô cũng tin tưởng lời nói của Nguyệt Nguyệt, nhưng mà về tình cảm, cô cảm giác Bạch Nhạc ánh mắt nhìn mình, không quá thân thiện, suy ngẫm kỹ hơn thì có vẻ có ý căm ghét trong đó.Giác quan thứ sáu của nữ nhân nhất định chính xác, Tô Tô rất tin tưởng giác quan thứ sáu của mình.

 

“Ưm hừm, chớ nói, cô ấy đã lái xe tới đây .” Lô Nguyệt Nguyệt chọc chọc cánh tay Tô Tô, “Ngòai gió lớn, đi thôi, nhanh lên xe.”

 

Bạch Nhạc mở cửa chiếc xe, InfinitiG37S màu đỏ ,cùng với dự định trước đây không lâu của Mộ Tư Dạ, là cùng một cái đây mà! Chẳng lẽ cái xe này bán chạy như vậy ? Tô Tô nhìn cái này xe, chính mình ở trong máy vi tính xem qua vô số lần hình chiếc xe này, không biết từ đâu tới , nội tâm chợt thoáng qua một chút bất an.

 

“Còn lo lắng làm gì vậy? Nhanh lên xe đi!” Đem túi mua hàng bỏ vào buồng sau xe, Lô Nguyệt Nguyệt đem Tô Tô đẩy mạnh vào chỗ ngồi phía sau, còn mình ngồi vào ghế lái phụ, buộc lại giây đai an toàn, cô bắt đầu đánh giá chung quanh.

 

“Cái này xe thoạt nhìn còn rất mới, mới vừa mua sao?” Ngồi ở vị trí kế bên chỗ ngồi tài xế là Lô Nguyệt Nguyệt, từ trên xuống dưới quan sát xe mới của Bạch Nhạc, “Ghế ngồi sờ thật êm, thành ghế ngồi thỏai mái mười phần, như tơ lụa mựơt mà, làm nổi bật những đừơng nét cao quý vốn có của nó, đơn giản duyên dáng đến hòan hảo!” Mặc dù xe Lăng Thiệu so với cái này thoạt nhìn xa hoa hơn, nhưng mà cái xe này cho cô cảm giác rất thoải mái.

 

“Người khác tặng .” Bạch Nhạc vừa lái xe, vừa xuyên thấu qua kính chiếu hậu, liếc Tô Tô một cái, nhưng mà, Tô Tô trên mặt biểu tình gì cũng không có, cô không khỏi có chút thất vọng.

 

“Người khác tặng?” Lô Nguyệt Nguyệt vừa nghe đã nổi lên hưng phấn, cười hì hì nhìn Bạch Nhạc, “Mau khai ra, có phải là đàn ông hay không?”

 

Bạch Nhạc cười nhạt, không có thừa nhận cũng không có phủ nhận, coi như là chấp nhận, ánh mắt, lại không tự chủ liếc nhìn Tô Tô một cái.

 

“Tốt! Nhạc, nếu như không phải là chiếc xe này, chị còn không biết em có bạn trai đâu! Ở nhà cũng không có nghe em nhắc tới.” Lô Nguyệt Nguyệt chỉ vào Bạch Nhạc, “Thành thật khai báo, người kia là ai? Tính tình như thế nào? Làm việc gì?”

 

Bạch Nhạc buồn cười nhìn Lô Nguyệt Nguyệt một cái, vừa chuyên tâm lái xe, vừa nói: “Cho xin, chị là chị dâu của em, cũng không phải là mẹ em! Thế nào vừa mở miệng liền hỏi cái này? Hơn nữa, người kia không phải là bạn trai em, chị đừng đoán mò.”

 

“Xấu hổ? Cũng tặng xe cho em rồi, còn phủ nhận!” Lô Nguyệt Nguyệt cho là cô vì ở trước Tô Tô trước mặt nên xấu hổ, nên cũng không vội vả bức bách cô, “Hiện tại trước bỏ qua cho em, về nhà xem chị thế nào thẩm vấn em!”

 

“Chị dâu. . . . . .” Bạch Nhạc cười đến rất bất đắc dĩ, cô nhìn Lô Nguyệt Nguyệt một cái, dùng ánh mắt khẩn cầu cô, không cần tiếp tục ép cô.

 

Lô Nguyệt Nguyệt hì hì cười một tiếng, gật đầu một cái, sau đó nghiêng đầu nhìn Tô Tô, “Đúng rồi Tô Tô, cậu không phải mới vừa nói, nhà ngươi Mộ tiên sinh tối nay sẽ đưa cậu một chiếc xe sao? Hình dáng thế nào? Theo tớ thấy, Infiniti này cũng rất không tệ.”

 

Bạch Nhạc tay cầm tay lái căng thẳng, khẽ trắng bệch.

 

“Cậu cũng cảm thấy cái này không tệ sao?” Tô Tô đem cảm giác nội tâm bất an ép xuống, cười nói: “Vậy thật là trùng hợp, nếu như tớ đoán phải không sai, vừa đúng chính là Infiniti, hơn nữa hình dáng cùng cái này cũng giống như nhau.”

 

Ngày đó cô núp ở dứơi bàn làm việc của Mộ Tư Dạ, chính tai nghe phụ tá Tiểu Cao của hắn cùng hắn nói, sau khi trở về, cô liền lên mạng tìm hiểu cái xe này, cho nên lúc nhìn thấy chiếc xe này của Bạch Nhạc, cô mới có một loại cảm giác kỳ quái.

 

“Không thể nào? Thật trùng hợp như thế sao?” Lô Nguyệt Nguyệt nghe vậy, thiếu chút nữa trợn to hai mắt. Cái thế giới này cũng quá nhỏ, trùng hợp cũng quá nhiều đi?

 

Tô Tô nhìn những tòa nhà lùi ngựơc về phía sau ngoài cửa sổ, cười nhạt, “Đúng vậy a, có lẽ là trùng hợp cùng chỗ này! Đúng rồi, ngừơi tặng xe cho Bạch tiểu thư, ở nơi nào làm việc vậy?” Công ty Mộ Tư Dạ ở phía trước, cô đang phân vân có nên đi lên hay không cho hắn một kinh hỉ. Chẳng qua nếu như cô đi lên , Mộ Tư Dạ nhất định sẽ như lần trước đè cô xuống! Đường đường là phòng làm việc, lại làm loại chuyện đó vẫn có chút. . . . . . Cho nên Tô Tô do dự.

 

Bạch Nhạc sắc mặt khẽ biến thành hơi rung động, nặn ra nụ cười, chỉ vào trước mặt tòa cao ốc văn phòng, “Là ở chỗ đó.”

 

“Trùng hợp như thế a! Tô Tô lão công cũng ở đây nơi đó làm việc, nói không chừng chồng cậu ấy cùng bạn trai em,có thể biết nhau đấy! Thế giới này thật là nhỏ a. . . . . .” Tô Tô cùng cô đề cập tới chuyện phát sinh ở lần trước cô đi Mộ tiên sinh trong phòng làm việc , làm hại cô cười đến bụng cũng đau, cho nên liền nhớ.

 

Vậy mà, Tô Tô sau khi nghe được Bạch Nhạc lời nói, trong long mới xóa sạch cảm giác bất an, lại càng thêm mãnh liệt. Làm sao lại như vậy ngẫu nhiên đây? Nếu như hỏi tên bạn trai cô, cô có thể hay không nói, cũng chính là kêu Mộ Tư Dạ đây? Tô Tô ở trong lòng cười khổ, nhưng mà cái này đùa giỡn, cô không dám mở ra, cô sợ sự thật đả thương người.

 

Tô Tô đang nghĩ đi tìm Mộ Tư Dạ, nhưng mà nhưng bây giờ hoàn toàn không có tâm tình, cũng là quyết định trực tiếp về nhà. Đem Tô Tô an toàn đưa về Mộ gia, Bạch Nhạc nhìn Tô Tô tinh thần có chút không tập trung, đáy mắt thoáng qua một chút tâm tình phức tạp.

 

“Tô tiểu thư, có thể hỏi chị một câu được không?” Giúp một tay đem túi mua hàng lấy ra từ buồng sau xe đưa cho Tô Tô, Bạch Nhạc rất nghiêm túc nhìn Tô Tô.

 

Tô Tô nghi ngờ nhìn cô, “Hỏi cái gì? Em hỏi đi.”

 

Bạch Nhạc cắn môi dưới, do dự mấy giây, sau đó ngước mắt yên lặng nhìn Tô Tô, “Chị thương anh ấy sao? Em muốn biết, chị yêu chồng của chị sao?”

 

Bạch Nhạc đây là. . . . . . Có ý tứ gì? Mới lần đầu tiên gặp mặt người xa lạ, cô làm sao lại hỏi mình vấn đề này? Tô Tô trên đầu treo lên vấn đề to lớn.

 

Bạch Nhạc thấy nàng mặt ngạc nhiên, vội nói xin lỗi: “Thật xin lỗi! Em chỉ là tùy tiện hỏi một chút, hi vọng chị bỏ qua cho, nếu như chị cảm thấy làm khó. . . . . .”

 

Tô Tô không khỏi cau mày, “Nhưng trứơc chị muốn hỏi? Em tại sao muốn hỏi chị vấn đề này? Em có phải hay không biết. . . . . . Mộ Tư Dạ?”

 

“Nhạc, các cậu đang nói cái gì vậy? Dây dưa lâu như vậy.” Lô Nguyệt Nguyệt cười tiến đến hỏi, cô nhìn thấy Tô Tô cùng Nhạc vừa thấy mặt đã tán gẫu phải tốt như vậy, không khỏi cảm thấy rất là vui mừng.

 

Bạch Nhạc bị Tô Tô hỏi ngược lại, á khẩu không trả lời được, nghe được Lô Nguyệt Nguyệt kêu, quay đầu đối với Tô Tô nói: “Chị cứ coi em như chưa có đề cập tới vấn đề này đi! Chị dâu đang gọi em, em đi trước, tạm biệt.”

 

Nhìn Bạch Nhạc trốn tránh chạy vào ghế lái, rất nhanh chạy xe đi mất, Tô Tô đáy lòng bất an bóng ma, nhanh chóng lan tràn. Đột nhiên, một suy nghĩ rất lớn, ở trong đầu Tô Tô nảy ra, Bạch Nhạc cô ấy cùng Mộ Tư Dạ. . . . . . Là quan hệ như thế nào? Cô ấy tại sao như vậy quan tâm, mình có yêu hay không Mộ Tư Dạ? Sau khi cho cô biết đáp án , muốn làm cái gì?

 

“Thiếu nãi nãi, làm sao cô một người đứng ở cửa ngòai, có lạnh hay không a?” Trương tẩu ra cửa , thấy Tô Tô chỉ ngây ngốc đứng, trời bắt đầu mưa phùn, nàng lại mờ mịt không biết.

 

Tô Tô bị Trương tẩu kêu tỉnh, phục hồi tinh thần lại, “Không có gì, giúp tôi đem đồ vào đi thôi. . . . . .” Lạnh không? Y phục đều bị ướt, dính vào trên người, là rất lạnh. Nhưng mà tâm càng lạnh hơn, lạnh phải chìm đến trong hầm băng .

 

Tô Tô mờ mịt rất lâu, mở cửa, vào phòng, sau đó vùi mình ở trong ghế sofa, hoàn toàn không biết nên làm sao bây giờ, cô hai tay ôm đầu gối mà ngồi, lẳng lặng đợi, cũng không mở đèn, chẳng qua là vùi mình vào trong bóng tối. Cô biết mình không nên hoài nghi Mộ Tư Dạ, nhưng mà hiểu lầm loại này ý niệm tựa như con kiến, tự phát bò vào trong đầu, mà cô, không có chút nào có thể khống chế.

 

Ông nội hạ lệnh nhốt bọn họ vào trong gian phòng ba ngày, bọn họ rất khá, thân mật đủ nơi, trên ghế sa lon, trên ban công, trên giường. . . . . . Khắp nơi đều có hoan ái dấu vết của bọn họ lưu lại. Từ đó về sau, bọn họ vẫn trải qua cuộc sống hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, hắn cưng chìu mình, yêu mình, đau mình, đem mình chiếu cố không thể coi là ít, mà mình cũng đắm chìm trong ôn nhu của hắn, làm mình cảm giác hạnh phúc giống như nàng công chúa.

 

Nhưng mà thực tế lại hung hăng đem mộng đẹp của cô đánh nát rồi, như vậy chẳng khác nào một đả kích. Mộ Tư Dạ, hắn. . . . . . Hắn đối với mình tốt, cũng không phải duy nhất tốt, là thế này phải không?

 

Tô Tô vùi mặt vào trong đầu gối, không tiếng động khóc thút thít, cô muốn tìm Mộ Tư Dạ hỏi rõ ràng, nhưng mà đồng thời, cô lại thật sợ hãi biết chân tướng, cho đến giờ phút này, cô mới biết, mình rất quan tâm Mộ Tư Dạ, mình không muốn mất đi hắn.

 

Chẳng lẽ cô như vậy chấp nhận sao? Chuyện có phải là do cô nghĩ đến quá phức tạp như thế? Hoặc có thể tất cả chuyện này, cũng chỉ là hiểu lầm đâu? Tô Tô không cam lòng, hạnh phúc của mình giống như hạt cát trôi qua, cô không ngừng nghĩ tới các loại lý do, lừa mình dối người.

 
3 phản hồi

Posted by on Tháng Tám 13, 2012 in Đang edit

 

3 responses to “Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 8.2

  1. yuukosama

    Tháng Tám 13, 2012 at 5:16 chiều

    Hôm nay năng suất thế nàng😡

     
    • Tiếu Kỳ Ngọc

      Tháng Tám 14, 2012 at 4:22 sáng

      mí bữa trx ta hk vào dc wp nên tranh thủ làm ấy mà, bây h vào dc òi, post thui ^^

       

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: