RSS

Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 7.2

13 Aug

 

Trương tẩu nhận lấy áo khoác tây trang của Mộ Tư Dạ , ngạc nhiên nói: “Thiếu gia, cậu bị ngã sao?Thế nào y phục bẩn như vậy?” Tây trang đắt giá dính đầy bùn đất cùng cỏ khô lá rụng, cũng đâu phải là đi vào trong ruộng làm việc cơ chứ.

 

Mộ Tư Dạ ý vị thâm trường liếc nhìn Tô Tô một cái, còn Tô Tô lại thẹn thùng cúi đầu.

 

“Đúng vậy a, trời tối, không cẩn thận liền ngã một cái.” Mộ Tư Dạ cười nói. (Nee: *run run..chỉ tay* vô sỉ..siêu cấp vô sỉ a~; Dạ ca:*liếc*… Nee: *im re*)

 

“Không có sao chứ?” Trương tẩu ân cần hỏi.

 

“Không có sao.” Mộ Tư Dạ thuận miệng trả lời.

 

Trương tẩu nhìn hắn sắc mặt đỏ thắm, tinh thần thoải mái, cảm thấy sắc mặt của hắn so với úc hắn vào cửa lúc , càng tốt hơn rất nhiều nên cũng yên lòng, “Nhanh lên một chút đi ăn cơm đi! Lão gia đã đợi thật lâu.” Trương tẩu thúc giục.

 

Thấy Mộ Tư Dạ trực tiếp liền muốn đi phòng ăn, Tô Tô kéo tay của hắn, trừng hắn, “Rửa tay!” Ngón tay của hắn ở chỗ kín của cô trêu chọc lâu như vậy, đã sớm dính đầy chất lỏng của cô, hắn lại muốn không rửa tay, trực tiếp đi ăn cơm? Hắn không ngại, Tô Tô mình cũng cảm thấy đỏ mặt.

 

Trương tẩu đi ở phía trước, mà Mộ Tư Dạ ôm Tô Tô ở phía sau đi, hắn cúi ở bên tai cô tà tà cười một tiếng, thấp giọng nói: “Lão bà, chúng ta buổi tối tiếp tục.”

 

“Lưu manh!” Tô Tô xấu hổ muốn chết, thật mạnh đẩy ra hắn, người này. . . . . . Làm sao lại không biết thẹn như vậy cơ chứ!

 

“Em dám nói em không thích. . . . . . Lưu manh?” Hắn đem đôi môi gần sát, nói đùa với cô .

 

Tô Tô liếc hắn một cái, không muốn nói chuyện thêm với hắn . Chỉ cho là Mộ Tư Dạ gần đây tinh trùng lên não (Nee: =))~), trong đầu chứa đều là ân ái, đối với những chuyện khác căn bản không quan tâm!

 

Lúc ăn cơm, Mộ lão gia tử ánh mắt vẫn hướng hai người bọn họ trên người nghiêng mắt nhìn qua nhìn lại, làm cho Tô Tô đặc biệt không được tự nhiên, vội vã ăn vài hớp cơm, liền nói qua loa đã ăn no.

 

Mộ Tư Dạ vừa ăn cơm, vừa tà ác nhìn Tô Tô, lầm bầm lầu bầu: “Ăn nhiều một chút, mới có khí lực.”

 

Nghe được câu này, Tô Tô thiếu chút nữa trượt chân ngã nhào trên đất. Cái tên Mộ Tư Dạ này, thật đúng là. . . . . .

 

Buổi tối hôm đó, Mộ Tư Dạ ăn no không có việc làm, nên toàn bộ khí lực liền dùng cho việc ấy, nằm ở trên người Tô Tô không chịu xuống,hưởng thụ khoái hoạt mây mưa, làm cho Tô Tô ngày thứ hai đau lưng, thiếu chút nữa không xuống giường được.

 

Trong khoảng thời gian này, tình cảm giữa Mộ Tư Dạ và Tô Tô , từ từ ấm lên, trở nên càng ngày càng hài hòa. Mà Tô Tô cũng phát hiện, Mộ Tư Dạ cũng không chỉ là một đại thiếu gia cao ngạo, thật ra thì hắn còn rất cẩn thận , thỉnh thoảng sẽ mua một ít lễ vật dụ dỗ cô vui vẻ, thậm chí còn mua AV (phim 18+) cho cô! Đối với điểm này, Tô Tô chỉ có thể nói, mình thật đã kiếm được, kiếm được một người đàn ông thật tốt, lại còn bao dung cô như thế!

 

Một ngày kia, Tô Tô đang dọn dẹp lại đồ vật trong phòng, từ trong ngăn tủ lấy ra một dĩa CD.

 

“『 nửa đêm diệt hoa 』? AV cô giống như chưa có xem qua. . . . . .” Tô Tô tự nhủ cầm CD, bỏ vào máy trong đầu máy chiếu phim , quyết định ngừng thu dọn, trực tiếp ngồi ở trong phòng khách xem.

Nghiêm khắc mà nói, đây là một bộ phim lấy nghệ thuật để ngụy trang AV, từ lúc mới bắt đầu pít-tông vận động cho đến kết thúc, như cũ vẫn là pít-tông vận động, thanh âm thân thể nam nữ giao hợp “Bành bạch” , trong không khí yên tĩnh vọng lại, đồng thời còn có vai nữ chính đắm chìm trong dục vọng thanh âm rên rỉ.

 

Tô Tô nhìn chằm chằm phân thân vai nam chính , đen sậm, vài sợi lông thưa thớt, thoạt nhìn một chút cũng không mê người. . . . . . So sánh với Mộ Tư Dạ côn thịt béo mập, cứng rắn như sắt, nhìn đã thấy có cảm giác!

Tô Tô đang đang so sánh Mộ Tư Dạ với nam chính kia trong phòng khách yên tĩnh, đột nhiên vang lên một đạo tiếng chuông, vang lên ba tiếng, Trương tẩu còn không có nhận, Tô Tô liền thuận tay nhận nghe, “Uy, xin chào, đây là Mộ Trạch.”

 

“Tô Tô, là anh.” Điện thoại bên kia truyền đến tai Tô Tô thanh âm quen thuộc.

 

“Mộ Tư Dạ?”

 

“Ừ.”

 

“Có chuyện gì sao?”

 

Điện thoại bên kia dừng lại mấy giây, tựa hồ đang suy nghĩ tìm từ, mà Tô Tô cũng kiên nhẫn chờ đợi, lấy tính tình dứt khoát của Mộ Tư Dạ, có chuyện gì cần như thế chần chừ ?

 

“Tô Tô, em. . . . . .”

 

“Thế nào?” Tô Tô rửa tai lắng nghe.

 

“Em buổi trưa đưa cơm tới cho anh, cứ như vậy, anh trước bận rộn.” Mộ Tư Dạ nói xong, cũng không cho Tô Tô suy tính thời gian, trực tiếp liền đem điện thoại cúp.

 

Đưa cơm? Muốn cô đưa cơm, cần suy tính thời gian lâu như vậy sao? Tô Tô có chút nghi ngờ, bất quá. . . . . . Gần đây cô ở nhà đợi, rất buồn bực ,ra ngoài dạo dạo cũng không tồi, huống chi, cô vẫn luôn không biết, Mộ Tư Dạ chỗ làm việc là như thế nào đây!

 

Tô Tô liếc nhìn trên cổ tay, bây giờ là mười giờ sáng, giúp Mộ Tư Dạ đưa cơm, liền phải chuẩn bị . Vì vậy liền tiện tay tắt máy chiếu phim, mang dép “Ba ba ba” ( tiếng dép kêu lúc chạy ý mà) trực tiếp xuống chạy lầu . Trong phòng bếp, Trương tẩu đang chuẩn bị thức ăn buổi trưa .

 

“Trương tẩu, Mộ Tư Dạ nói, muốn tôi giúp anh ấy đưa cơm tới, bác thấy có hay không rất là kỳ quái?” Tô Tô từ ngoài cửa ló đầu vào, đứng ở sau lưng Trương tẩu , nhìn đài rau dưa và trái cây được cắt tỉa , cô ban đầu là muốn giúp một tay, nhưng mà trong lúc nhất thời, không biết làm từ từ đâu.

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Tám 13, 2012 in Đang edit

 

One response to “Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 7.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: