RSS

Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 7.1

13 Aug

 

Tô Tô nhìn tin nhắn cuối cùng Mộ Tư Dạ gửi trở lại , ngay trước ở mặt Mộ lão gia tử cùng Trương tẩu , “Vọt” một cái mặt liền đỏ.

“Thiếu phu nhân sao vậy? Không phải là phát sốt lên chứ?” Trương tẩu nhìn ra Tô Tô sắc mặt khác thường, ân cần hỏi .

“Không sao! Chẳng qua là cảm thấy hơi nóng, không có sao..không có sao. . . . . .” Tô Tô vội vàng trượt điện thoại đi động đóng lại, bỏ vào túi áo. Nếu như bị Trương tẩu cùng lão gia tử thấy được tin nhắn ái muội này, cô thật là không có mặt mũi sống!

Cái tên Mộ Tư Dạ này, lúc lãnh đạm thì tựa như sông băng Bắc Cực , đối với cô chẳng quan tâm. Nhưng bây giờ lại nồng nhiệt giống như sa mạc ở vùng xích đạo, không có lúc nào là không dịu dàng quan tâm cô. Ô ô. . . . . . Cô rốt cục trải qua vai nữ chính trong tiểu thuyết rồi, còn có cuộc sống “Tính phúc” (chỉ đời sống xxoo của vợ chồng), nhưng mà, nhưng mà. . . . . . Quá độ cũng là không tốt nha! Cô phải tìm thời gian, cùng hắn thật tốt nói chuyện một chút.

Tô Tô phát hiện trong tay khăn quàng cổ đan khá hoàn chỉnh, mới thu châm không cùng Trương tẩu học nữa, nghĩ tới, dù sao coi như là quà đáp lễ đi! Liền gửi cho chuyển phát viên giúp cô đưa đến công ty của hắn đi.

Không thể nói lý do tại sao, chính là không thể chờ đợi , muốn mình vì hắn đan khăn quàng cổ đưa cho hắn, đây cũng là một loại”Trả lễ lại” nha, hắn không phải là vừa mới tặng hoa cho mình sao? Tô Tô bắt đầu tưởng tượng, phản ứng khí hắn kích động trở về ! Nghĩ tới, nghĩ tới, Tô Tô mặt thoắt cái đỏ lên. Cô đây là đang làm gì? Khiêu khích sắc tâm của hắn sao? Nghĩ tới đây, mặt của cô lại càng nóng hơn! Vì để tránh bị ông nội cùng Trương tẩu giễu cợt, vội vàng chạy đi vườn hoa đi dạo một chút.

Tô Tô hai tay đút ở trong túi áo, trong vườn nhàn nhã tản bộ, trong đầu từng ly từng tý tất cả đều là hình ảnh mấy ngày nay , trừ ăn cơm ra, ngủ cùng đi làm, Mộ Tư Dạ thời gian còn lại, cơ hồ tất cả đều nằm ở trên người nàng luận động. Kỷ lục nhất, một ngày một đêm dùng hết một hộp Durex (hộp BCS), nhớ tới thật là đỏ mặt. . . . . (nee: ta choáng..ò e..ò..e~)

Không bao lâu sau, Mộ Tư Dạ liền lái xe trở về, mới vừa xuống xe liền chạy thẳng tới phòng khách, muốn lôi kéo Tô Tô vào phòng, buông thả đè nén dục hỏa trong người hắn. Nhưng mà trong phòng khách có gia gia, có Trương tẩu, nhưng lại không thấy Tô Tô.

“Tô Tô đâu?” Mộ Tư Dạ hỏi thẳng vào vấn đề.

Mộ lão gia tử nhìn trên cổ hắn, quấn khăn quàng cổ màu xanh ngọc, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn hắn một cái, “Gấp như vậy tìm Tô Tô, có chuyện gì sao?”

“Đương nhiên có chuyện.” Còn là đại sự nối dõi tông đường đây! GÔng nội làm sao lại không lo lắng chứ, sao lại có thể bình tĩnh như thế chứ?

Mộ lão gia tử chỉ chỉ hướng vườn hoa, “Nói muốn đi vườn hoa dạo một chuyến, nếu như không vội , chờ một chút nó cũng sẽ trở lại .”

Vội! Hết sức khẩn cấp, sốt ruột vô cùng! Hắn không chờ được rồi! Thời điểm khi hắn thấy cái kia khăn quàng cổ , trong lòng tất cả đều sáng tỏ, trong khoảng thời gian này, Tô Tô cất giấu một món màu xanh ngọc gì đó, hắn còn không có nhìn ra là cái gì,thì ra là cô vì mình đan khăn quàng cổ! Nhớ tới cô tính trơ (vô tâm), cư nhiên chịu vì mình lâu như vậy đan khăn quàng cổ, Mộ Tư Dạ trong lòng nói không ra là cái gì cảm giác, chỉ biết là, loại cảm giác này trong trái tim thật ấm áp! Hắn từ chối ngồi ở phòng khách khoanh tay đợi thỏ, liền dùng chân dài, chạy thẳng tới đình viện tìm Tô Tô.

“Tô Tô!”

Đang lúc thời điểm Tô Tô chậm rãi đi dạo , chợt nghe sau lưng có người ở gọi cô, còn là thanh âm quen thuộc như vậy, “Mộ Tư Dạ?” Tô Tô khó có thể tin, hiện tại mặt trời còn treo cao như thế, tuyệt đối còn chưa tới giờ tan sở!

Mộ Tư Dạ sải bước dài tiến về phía trước, nhanh chóng tóm lấy Tô Tô đang xuất thần, trực tiếp ôm cô vào trong ngực, ôm thật chặt, ôm Tô Tô thiếu chút nữa thở không thông.

“Sao vậy?” Tô Tô thấy Mộ Tư Dạ thở hổn hển, càng thêm khó hiểu, nhưng khi nhìn đến khăn quàng cổ trên cổ hắn, môi dần dần nhếch lên, còn rất đẹp mắt , ban đầu còn sợ hắn không thích!

“Em này tiểu yêu tinh , lại có bản lãnh để cho anh bỏ lại hợp tác dự án to như vậy, trực tiếp đua xe về nhà, thật là có bản lãnh. . . . . .” Mộ Tư Dạ hôn vành tai của cô, ở bên tai cô phun nhiệt khí.

“Em thì thế nào? Em rõ ràng cái gì cũng không còn làm a. . . . . .” Tô Tô biện giải cho mình.

“Còn dám nói không có?” Mộ Tư Dạ cắn cắn vành tai cô, “Dám gửi tin nhắn quyến rũ anh, như thế dụ dỗ , sẽ phải có tâm lý chuẩn bị, tiếp nhận yêu cầu của anh! Tô Tô, em chuẩn bị xong chưa?” Mộ Tư Dạ đè nén hơi thở hổn hển.

“Anh. . . . . . anh nói, ở đây. . . . . . Ở chỗ này?” Tô Tô cả kinh mồm miệng lắp bắp, giữa ban ngày, hơn nữa còn là ở trong vườn hoa. . . . . . Này này này. . . . . . Này nếu như bị người giúp việc thấy, về sau cô còn thế nào gặp người sao?

“Có vấn đề?”

“Đương nhiên là có vấn đề! Thật lớn vấn đề! anh nghĩ ở chỗ này làm? Em tuyệt đối không đáp ứng !” Tô Tô quay mặt qua chỗ khác, Mộ Tư Dạ dám ở bên ngoài tìm kiếm kích thích, nàng cũng không dám!

“Phải không?” Mộ Tư Dạ tà mị cười một tiếng, lôi kéo Tô Tô, đi tới góc khuất bị cây cối bao banh, cởi áo khoác trải lên trên mặt đất, sau đó trực tiếp lật một người, liền đem Tô Tô đè ở phía dưới, phía dưới nóng bỏng dục vọng, để trên chỗ kín của Tô Tô .

Cách thật mỏng vải vóc, Tô Tô có thể cảm giác được nhiệt độ nơi đó, “Anh mau buông em ra! Bị người khác thấy làm sao bây giờ?” Tô Tô lo lắng nhìn chung quanh, thật may là lúc này, không có bất kỳ người nào khác.

“Tiểu ngu ngốc! Cho dù có người đi qua, bọn họ cũng sẽ tự động tránh ra , làm sao có thể dám đến quấy rầy? Huống chi, lúc này căn bản không ai rỗi rãnh đi dạo vườn hoa!” Mộ Tư Dạ nói xong, liền mãnh liệt hôn Tô Tô, từ trán đến mặt mày, rồi đến đôi môi, mỗi một chỗ đều không bỏ qua cho.

“Nhưng mà. . . . . . Vạn nhất đây. . . . . . Chúng ta hay là trở về phòng đi. . . . . . A!” Đầu vú đột nhiên bị Mộ Tư Dạ ngậm, Tô Tô khống chế không được, kêu thành tiếng. Cảm giác được không khí lạnh như băng, nàng mới ý thức tới, áo của mình đã bị Mộ Tư Dạ cởi ra, đôi bồng đào tuyết trắng lộ ra ngoài không khí, bây giờ đã bị hắn ngậm tại trong miệng.

“Hảo ngọt. . . . . . Thật muốn lúc nào cũng hàm chứa. . . . . .” miệng Mộ Tư Dạ ở Tô Tô trước ngực muốn làm gì thì làm, mà Tô Tô giờ phút này trong đầu trống rỗng, chỉ có thể nằm trên mặt đất, càng không ngừng thở, hưởng thụ khoái cảm mất hồn này.

Mộ Tư Dạ tay chạm vào quần lót vuốt ve chỗ kín Tô Tô , sau đó, chẳng biết từ lúc nào, đã đem quần lót Tô Tô bỏ đi, giắt trên nhánh cây, mặc nó theo gió bay động.

“Mộ Tư Dạ! Anh quá ghê tởm. . . . . .” Nhìn quần lót mình bị treo như vậy , Tô Tô mắc cở đỏ bừng cả khuôn mặt. Hắn là chỉ sợ người khác không biết, bọn họ đang làm chuyện như vậy sao?

Thừa dịp Tô Tô muốn lấy quần lót thì Mộ Tư Dạ đem bành trướng đã lâu vì dục vọng của mình, nhắm ngay hoa tâm Tô Tô , ra sức thẳng lưng, trực tiếp đi vào.

“A. . . . . .” Tô Tô thiếu chút nữa lấy được, nhưng mà bị Mộ Tư Dạ bất ngờ tiến công, cánh tay vươn dài đổi thành chống đỡ vòng eo, cấp tốc thở.

Mộ Tư Dạ cười đến đặc biệt tà ác, “Tiểu yêu tinh, em không có cơ hội cầm.” Vừa dứt lời, Mộ Tư Dạ phía dưới cây gậy cứng rắn nóng bỏng , liền ở trong cơ thể Tô Tô rút ra đưa vào liên tục, mỗi một lần cũng thật sâu chạm tới hoa tâm. Giờ phút này Mộ Tư Dạ chỉ biết là, hắn muốn hung hăng đoạt lấy cô, hung hăng muốn cô!

Mộ Tư Dạ trước sau đẩy thân thể của mình, một cổ khoái cảm từ hai người trên người bộc phát ra, tiếp một cổ nhiệt khí, từ dục vọng chỗ sâu của hắn cuồng phun ra, gieo rắc ở trong cơ thể nàng, mà Tô Tô cũng ở tại giờ phút này kịch liệt run rẩy, hoa huyệt một hồi khó có thể khống chế co giật.

Mộ Tư Dạ rút ra phân thân, nhìn Tô Tô hoa kính chỗ sâu, chảy ra nhàn nhạt dòng sữa trắng đục , khóe miệng vẽ ra một nụ cười. Tô Tô sau khi hơi thở ổn định lại, đang muốn nói , lại bị Mộ Tư Dạ lại một lần nữa đẩy ngã.

“Anh. . . . . . Anh làm cái gì?”

“Đương nhiên là. . . . . . Muốn em rồi! Thân ái. . . . . .” Mộ Tư Dạ phía dưới dục vọng, chẳng biết lúc nào lại cứng rắn như sắt, giờ phút này đang chống đỡ hoa tâm Tô Tô .

“Nhưng mà. . . . . . Anh mới vừa rõ ràng đã. . . . . .” Tô Tô khóc không ra nước mắt.

Thật là “Hạn hạn chết, úng úng chết” , có một vài đàn ông muốn cứng cũng cứng không nổi, mà Mộ Tư Dạ lại giống như là ăn phải thứ thuốc thần diệu nào đó, đòi hỏi vô độ! Cô muốn sầu khổ đến chết. . . . . .

“Em cũng nói, là 『 mới vừa rồi 』 nha, bảo bối. . . . . .” Ở trong công ty suy nghĩ cô cả ngày, mới lần thứ nhất sao mà đủ được? Mộ Tư Dạ nóng rực dục vọng trực tiếp đi vào mềm mại hoa tâm Tô Tô . Vì vậy, hai người đắm chìm trong bể lớn hoan ái, thật lâu không có ngừng nghỉ.

Cho đến khi giằng co hai lần nữa, Tô Tô bị hành hạ đến hai chân vô lực, Mộ Tư Dạ mới buông cô ra đứng dậy, khi hai người mặc đồ xong sau, Mộ Tư Dạ cuối cùng hài lòng ôm eo Tô Tô , mang theo cô đi tới nhà chính. Rõ ràng hắn cảm thấy mới một lát, nhưng thực ra là thời gian cũng đã qua hai giờ rồi! Chờ bọn hắn trở về nhà thời điểm, Trương tẩu đang khắp nơi đi tìm bọn họ, chuẩn bị ăn cơm.

 
3 phản hồi

Posted by on Tháng Tám 13, 2012 in Đang edit

 

3 responses to “Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 7.1

  1. laphongroidaytroithu

    Tháng Tám 27, 2012 at 12:27 chiều

    hi

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: