RSS

Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 6.3

13 Aug

 

Ba ngày nay, bởi vì Mộ Tư Dạ đòi hỏi vô độ, mỗi đêm ngày đều muốn cô, làm hại cô hạ thân khẽ sưng đỏ, dị thường khó chịu. Đợi Mộ Tư Dạ sau khi rời đi, Tô Tô rốt cục có thể thoải mái ngủ nướng rồi!

Không có Mộ Tư Dạ gây phiền nhiễu, trong lúc cô ngủ say nằm ở trên người cô luật động, cảm giác này khiến Tô Tô ngủ đặc biệt thoải mái, đi nằm ngủ một cái đến buổi chiều, đồng thời cũng đói bụng khiến cho cô ngực dán vào lưng. Thật ra thì buổi trưa Trương tẩu có lên lầu, nhưng nhìn thấy cô ngủ ngon như vậy, cũng không nhẫn tâm gọi cô, để cho cô an ổn ngủ trọn vẹn.

Tô Tô lúc xuống lầu, trong phòng khách chỉ có một mình Trương tẩu , trên màn hình TV lớn, truyền đến tiếng nhạc êm ái, mà Trương tẩu đang cúi xuống, trong tay còn cầm đồ đan len. Tô Tô còn chưa nói chuyện, Trương tẩu trước hết thấy cô, vội vàng đứng lên nói: “Thiếu phu nhân đói bụng rồi chứ? Trong phòng bếp còn cơm nóng, tôi đi giúp cô bưng tới!”

Tô Tô khéo léo cười cười, “Vậy thì phiền toái Trương tẩu .”

“Thiếu phu nhân, đối với tôi không cần khách khí như vậy !” Trương tẩu thả ra trong tay gì đó, bước nhanh rời đi.

Tô Tô ngồi xuống chỗ Trương tẩu lúc nãy ngồi, cầm lên sản phẩm của Trương tẩu , nhìn lên xuống trái phải một chút, nếu như không có nhận nhầm, Trương tẩu chính là đan khăn quàng cổ, khăn quàng cổ màu xanh đen, tay nghề đặc biệt tốt.

Trương tẩu bưng thức ăn dọn đến trên bàn ăn ,trở lại mời Tô Tô dùng cơm, thấy Tô Tô đối với đan móc gì đó của bà cảm thấy tò mò, liền cười chủ động giải thích: “Đây là giúp lão gia tử đan khăn quàng cổ! Tự tay đan tương đối mềm mại, hiện tại mặc dù mới tháng mười, nhưng mà đã sắp hết thu, khí trời dần dần chuyển lạnh, mùa đông cũng không còn xa, khăn quàng cổ này rất nhanh là có thể sử dụng.”

“Trương tẩu đối với ông nội thật tốt!” Tô Tô tùy ý nói.

Trương tẩu cười nói: “Này không có gì!”

Tô Tô trong đầu chợt nghĩ ra chút ý tưởng, nếu như giúp Mộ Tư Dạ đan một cái, không biết hắn sẽ là phản ứng gì? Hiện tại mới tháng mười , chưa tới hai tháng, chính là lễ Noel rồi sao! Đến lúc đó làm thành món quà Noel đưa hắn, cũng không tồi đi?

Nghĩ tới đây, cô đối với Trương tẩu cười nói: “Đan khăn quàng cổ dễ học chứ?”

“Thiếu phu nhân muốn học?” Trương tẩu sửng sốt.

“Ừ, dù sao rảnh rỗi không có việc làm, muốn tìm chút việc để làm.” Tô Tô ngượng ngùng nói, là đan cho Mộ Tư Dạ ,liền tùy ý nói qua loa.

“Đan khăn quàng cổ thật ra thì rất đơn giản, nhập môn cũng mau, đan nhanh hơn lời nói, có người một ngày liền đan hết một cái rồi!” Trương tẩu cười, “Nếu như Thiếu phu nhân thật muốn học, chờ ăn cơm xong, tôi cùng cô đi chọn len sợi, trong nhà kho còn rất nhiều,không ít đây!”

“Tốt!” Tô Tô vui vẻ đáp ứng, liền nhanh chóng đem thức ăn giải quyết xong, không thể chờ đợi thúc giục Trương tẩu, vội vàng mang cô đi chọn len sợi.

Trương tẩu vốn cho là Tô Tô là muốn đan cho bản thân, cho nên cũng cầm một chút phấn hồng, vàng nhạt, trắng … Màu sắc, thoạt nhìn cũng rất tốt, nhưng mà Tô Tô cũng không hài lòng. Cô chọn tới chọn lui, đang nhìn đến một cuộn len sợi màu xanh ngọc thì hai mắt tỏa sáng, vội vàng cầm lên, “màu sắc này không tệ!”

“Nhưng mà. . . . . . Màu sắc dường này như thích hợp cho đàn ông hơn.” Trương tẩu nhanh mồm nhanh miệng nói , sau đó lại giống như bừng tỉnh hiểu ra , “Thì ra là. . . . . . Thiếu phu nhân là muốn đan cho thiếu gia a? Thiếu phu nhân đối với thiếu gia thật là quan tâm!”

Trương tẩu một câu nói này, khiến Tô Tô mắc cỡ đỏ mặt, “Ai nói muốn đan cho hắn? Tự ta đan chơi thôi, không được sao?” Tô Tô thẹn thùng cầm len sợi màu xanh ngọc, chạy ra ngoài cũng không quay đầu lại .

Trương tẩu đi theo phía sau cô, cười đầy ý vị, nhìn dáng vẻ, Thiếu phu nhân cùng thiếu gia, là thật hòa hảo rồi ! Hơn nữa tình cảm còn có tăng chứ không giảm,rất nhiệt tình, xem ra. . . . . . Phải vội vàng đem cái tin tức tốt này, nói cho lão gia tử thôi!

Tô Tô mấy ngày nay đi theo Trương tẩu học đan khăn quàng cổ, đã giống như ra khuôn ra dáng rồi, hai lần trước đan không được khá, không phải là quá lỏng cũng là quá chặt , bằng không chính là mũi kim, đan cao thấp không đều, còn đan ra từng bước từng bước lổ nhỏ. Bất quá, trải qua kinh nghiệm từ hai lần trước thất bại , lúc này, Tô Tô tay đan đã khá chắc rồi! Nhìn hai cây que tre đan vào nhau , dưới bàn tay dần đan ra hình dạng khăn quàng cổ, Tô Tô đặc biệt có cảm giác thành tựu.

Lão gia tử đại khái là từ Trương tẩu có được tin tức, lúc nhìn thấy Tô Tô đan khăn quàng cổ, luôn là cười thầm, nhưng cũng không trêu chọc.

Ngày này, Tô Tô đang phụng bồi lão gia tử ngồi ở phòng khách xem ti vi, trên tay cô cùng Trương tẩu một dạng giống nhau, cũng cầm que đan khăn quàng cổ, bên ngoài đột nhiên truyền đến một hồi tiếng chuông cửa. Quản gia sau khi mở cửa, dẫn đi vào một người mặc đồng phục làm việc, người thanh niên trẻ đó đang cầm bó hoa.

“Phiền toái xin Tô tiểu thư ký nhận.” Người nọ vừa vào cửa, ánh mắt liền trực tiếp ngừng ở Tô Tô trên người.

“A, tốt.” Tô Tô đây là lần đầu tiên, nhận được hoa người khác tặng, trong lòng không khỏi có chút bối rối, sau khi ký tên, người nọ liền trực tiếp đi.

“Đây là người nào tặng hoa a?” Tô Tô tìm kiếm tấm thẻ trong bó hoa, lại không tìm thấy.

“Đây.” Mộ lão gia tử đem rơi vào trên ghế sa lon – một tấm thẻ đưa tới, “Rớt cũng không phát hiện!”

[Em yêu à, anh nhớ em lắm!] Trên thẻ chỉ có bảy chữ này, hoàn toàn không có ký tên, Tô Tô trong lúc nhất thời có chút sửng sốt.

“Rốt cuộc là người nào a? Thế nào lại nói lung tung vậy chứ!” Tô Tô tức giận đem bó hoa ném cho Trương tẩu.

Thật ra thì, người đầu tiên cô nghĩ đến, chính là Mộ Tư Dạ! Nhưng mà. . . . . . Điều này sao có thể đây? Từ khi quen nhau đến bây giờ, hắn ngay cả những câu bày tỏ đều không có, làm sao có thể tâm huyết dâng trào, đột nhiên tặng hoa cho mình? Nhưng mà. . . . . . Nếu như không phải của hắn , thì là ai đây? Mình cũng không có người bạn nào là con trai lại tốt như vậy! Mặc cho Tô Tô nghĩ đến nát óc, cũng nghĩ không ra được ai. Cô vốn là muốn đi đuổi theo người đưa hoa, nhưng mà người ta đã sớm cỡi máy xe đi xa.

Lúc này Tô Tô không rõ tình huống, Mộ lão gia tử lại là hiểu rõ vấn đề, mới vừa rồi lúc nhặt lên thẻ , ông trong lúc vô tình liếc qua một cái, phía trên kia mặc dù không có ký tên, nhưng mà chữ viết quen thuộc kia, làm sao có thể qua mắt được ông? Mặc dù không biết Tôn Tử đang làm cái gì, nhưng mà Mộ lão gia tử cũng không có phơi bày, chẳng qua là cười cười nói: “Hoa hồng nở ra như vậy rực rỡ, Trương tẩu, đi tìm cái bình hoa đi!”

Trương tẩu lập tức nghe theo.

“Ông nội, chẳng lẽ ông biết người tặng hoa này là ai?”

“Không biết.” Mộ lão gia tử nghiêm trang, đem tầm mắt chuyển lại màn hình TV, rảnh rang bỏ lại một câu: “Con cũng không biết, ta đây lão đầu tử như thế nào lại biết đây?”

Đúng vậy, ông nội làm sao lại biết cơ chứ? Tô Tô thở dài, nhìn Trương tẩu đem bó hoa hồng thật to đưa tới trước mặt cô. Tô Tô cẩn thận chăm chú nhìn bó hoa hồng, nhưng mà mặc cho cô xem thế nào, hoa vẫn không có tên người gửi.

Tô Tô lấy điện thoại di động ra, muốn gọi điện cho Mộ Tư Dạ, suy nghĩ một chút, lại chuyển thành gửi tin nhắn [rất đẹp , cám ơn anh!]

Chiêu thăm dò này, cô phải làm thôi!

Sau vài giây, điện thoại di động phát ra “Ding Ding” thanh âm nhắc nhở, Tô Tô vội vàng lấy ra xem [Em yêu, em thích là tốt rồi]

Mộ Tư Dạ, dĩ nhiên thật sự là anh! Tô Tô đang cầm điện thoại di động cười đến vui vẻ, lại giả vờ giận gửi tin nhắn đi, [anh là cố ý không viết tên !]

[Vô ý quên mất!] Mộ Tư Dạ trả lời.

Cái rắm nữa! Tô Tô ở trong lòng thầm mắng, hắn mới không phải là quên mất, mà là vì thử dò xét mình thôi! Hắn đang thử dò xét mình sau khi nhận được hoa, người thứ nhất nghĩ tới , có phải hay không là hắn. Nam nhân ích kỷ này. . . . . .

[Vậy thì phải trả giá đắt!] Tô Tô rất thẳng thắn gửi tin nhắn trả lời.

[Được rồi! Vậy anh dùng thân thể bồi thường. Lão bà thân ái, ở trên giường chờ lão công đi!] Mộ Tư Dạ nhìn đầu ngón tay, gõ ra những lời này, khóe miệng nâng lên một nụ cười xấu xa, đầu ngón tay vừa trợt, tin nhắn gửi đi.

Vợ của hắn thật đúng là mê người quá! Chẳng qua là một vài lời trêu chọc nàng, người trước hết nâng lên phản ứng lại là mình. . . . . . Mặc dù buổi sáng trước khi xuất môn cùng cô làm một hồi hoan ái, nhưng mà hiện tại, hắn lại không thể chờ đợi! Mộ Tư Dạ nhìn mình hạ thân bộc phát dục vọng, trên môi hiện lên một chút bất đắc dĩ , đàn ông quả nhiên đều là động vật ăn thịt.

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Tám 13, 2012 in Đang edit

 

One response to “Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 6.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: