RSS

Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 6.2

13 Aug

 

“Ghét. . . . . .” Tô Tô bắt lại tay hắn, dùng mền trắng quấn quanh lại, trừng mắt liếc hắn một cái, “Không cho nghịch hư nữa, nói cho anh biết đấy!”

“Không có gì so với hôn để thỏa mãn lão bà cả, sửa sai thông qua!” Mộ Tư Dạ hai tay bị bắt giữ, nhưng là miệng lại nhàn rỗi, giờ phút này đang phủ lên trên mặt Tô Tô , không ngừng hôn.

Ba ngày nay ba đêm, không có lúc nào là không ân ái, Tô Tô đã kiệt sức, cũng không chịu nổi nữa giằng co! Vì vậy cô ôm cổ Mộ Tư Dạ “Anh đừng trêu chọc em nữa! Em biết anh cũng mệt mỏi, chân cũng đứng không vững đi?”

“Còn không đều là bởi vì em!” Mộ Tư Dạ buồn bã nhìn cô một cái, “Bất tri bất giác liền đem anh vắt kiệt rồi, hiện tại toàn thân vô lực đây! Nếu không thì. . . . . . Em chủ động?”

Tô Tô đỏ mặt trừng mắt liếc hắn một cái, thiệt là! Hắn há miệng, trừ nói loại chuyện đó ra vẫn là nói loại chuyện đó! Dục vọng mãnh liệt khiến cho cô sắp chịu không nổi, mà cô trước kia lại còn hoài nghi hắn không có năng lực, thật là chuyện hoang đường nhất !”Anh nhất định. . . . . . Nhất định là đọc lén tiểu thuyết khiêu dâm của em! Nếu không chính là ăn phải xuân dược trong truyền thuyết, hừ!”

Tô Tô bĩu môi, nhìn nụ cười chói mắt rực rỡ của Mộ Tư Dạ , hắn tại sao có thể cả ngày lẫn đêm, bắt cô cùng hắn làm chuyện như vậy ? Cô gả tới đây là muốn thành sâu gạo , cũng không phải là bồi hắn làm. . . . . . Cái đó !

“Có muốn nhìn thử một chút hay không, anh đến cùng có phải hay không ăn xuân dược?”

“Anh. . . . . . Không muốn nữa! Anh không phải đã mặc áo sơ mi, chuẩn bị phải ra khỏi cửa sao? Anh hay là đi làm đi, tới trễ sẽ không tốt!” Tô Tô lấy tay chặn không cho hắn tới tới gần môi, đột nhiên nhớ tới một vấn đề, “Đúng rồi, hiện tại ra khỏi cửa phòng, không có vấn đề gì chứ? Sự việc của bằng hữu ông nội làm sao bây giờ?”

Mộ Tư Dạ giơ tay lên, đối với Tô Tô cười thần bí, “Bằng hữu của ông nội liên lạc không được với anh, không thể chờ đợi đã cùng công ty khác ký hợp đồng, tự nhiên sẽ không trở lại tìm anh nữa.”

Không trách được! Sau khi hắn mới vừa tiếp điện thoại , mặt mày liền hớn hở . . . . . . Tô Tô nhớ tới mới vừa rồi hắn vừa nằm ở trên người mình luật động, thanh âm vừa buồn bực nghe điện thoại , sắc mặt không nhịn được vừa đỏ lên xấu hổ.

Mộ Tư Dạ lá gan cũng quá lớn! Nếu như không cẩn thận bị người khác nghe ra âm thanh , chẳng phải là mất thể diện chết sao?

“Lão bà làm sao em lại đỏ mặt? Đang suy nghĩ gì đấy?” Mộ Tư Dạ tự tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn cô, con ngươi nhìn cô sáng lên, quang mang như hiểu rõ lóe lên.

“Không có gì, không có gì. . . . . . Anh nhanh đi ra ngoài!” Nếu như để mặc cho tên sắc lang này ở lại trong phòng, khả năng nàng sẽ lại bị ăn sạch, trăm phần trăm là thế.
Mộ Tư Dạ cũng đúng là có chuyện cần xữ lý, nên cũng không trêu chọc cô, hắn buông tay Tô Tô ra, cúi đầu hôn một cái lên mặt cô,trên mặt mang nụ cười ôn nhu , “Tô Tô, mấy ngày nay, anh thật sự vô cùng vui vẻ.”

Ngô. . . . . . Còn em cảm thấy rất đau khổ. . . . . . Dĩ nhiên, Tô Tô không dám ở trước mặt của hắn nói những lời này.

Lúc này, còn chưa tới thời điểm dùng cơm, Trương tẩu không có việc gì cũng sẽ không lên lầu, vì vậy Mộ Tư Dạ gọi nội truyến đánh xuống nhà dưới, người nghe điện thoại chính là Trương tẩu.

“Đi lên mở cửa.” Mộ Tư Dạ rất dứt khoát phân phó.

Trương tẩu rất nghiêm túc giải thích: “Thiếu gia, mặc dù ta cũng vậy rất muốn giúp cậu mở cửa, nhưng mà cậu cũng biết, lão gia tử ra lệnh, không cho bất luận kẻ nào mở cửa, ta không dám làm càn.”

“Vậy muốn như thế nào mới có thể mở cửa?” Mộ Tư Dạ liếc Tô Tô một cái, khóe miệng mang theo xấu xa cười. Tô Tô đẩy hắn ra, trực tiếp đi vào phòng tắm.

“Thiếu gia cậu quên sao? Trừ phi cậu cùng Thiếu phu nhân đem hiểu lầm tháo bỏ, trở lại tốt đẹp, nếu không, coi như trời sập xuống, cũng là không thể mở cửa!”

Trời sập xuống rồi, còn cần bà tới mở cửa? Mộ Tư Dạ đạm thanh nói: “Cho nên mới bảo bà đi lên mở cửa, nhanh một chút!”

Mộ Tư Dạ giọng điệu như đương nhiên nói , Trương tẩu nghe được trợn mắt hốc mồm, thiếu gia ý này, chẳng lẽ là nói. . . . . . Trương tẩu rất nhanh phản ứng kịp, bỏ lại điện thoại liền chạy về hướng lão gia tử ở trong thư phòng .

Lão gia tử sau khi nghe xong, bán tín bán nghi theo Trương tẩu lên lầu, chuẩn bị tự mình nhìn một chút đi, hắn cũng không tin tôn tử quật cường cứng đầu kia, nhanh như vậy liền giơ cờ trắng đầu hàng.

Trương tẩu mở cửa, Mộ Tư Dạ đang hai tay ôm ngực, nghiêng người tựa tại cửa trên vách tường, cặp mắt nhìn thẳng vào Mộ lão gia tử.

“Tô Tô đâu?” Lão gia tử giương mắt nhìn lên, không thấy được Tô Tô, không khỏi chau lại một chút chân mày.

Mộ Tư Dạ tùy tiện chỉ một cái, “Bên trong tắm, vừa mới bận rộn ra khỏi một thân mồ hôi.”

Lời nói này một câu hai nghĩa, nghe xong Mộ lão gia tử mắt lóe lên tinh quang, chợt cảm thấy hai mắt tỏa sáng, vỗ vỗ đầu vai Mộ Tư Dạ , “Tiểu tử thúi, cháu được lắm!” Nếu như ông không có hiểu sai lời nói của Mộ Tư Dạ, ông rất nhanh thì có tằng tôn ôm rồi sao? Không nghĩ tới mình đột nhiên nghĩ ra cái chủ ý,lại còn rất khả dụng .

“Đó là đương nhiên! Cháu lúc nào thì không được?” Mộ Tư Dạ tràn đầy tự tin, “Ông nội, cháu cùng Tô Tô không sao, hiện tại cũng có thể thả chúng ta đi ra ngoài chứ?” Mấy ngày nay mặc dù mất hồn, nhưng lại giống như trong lồng chim, buồn bực khiến hắn đều muốn phát hoảng.

Mộ lão gia tử nhưng không có đáp ứng một tiếng, quay mặt qua chỗ khác, “Chờ Tô Tô ra ngoài, nó nói chính xác thì ngươi hãy rời đi.” Ai biết hắn có hay không diễn trò, lừa gạt lão đầu mình .

Mộ Tư Dạ bất đắc dĩ thở dài, hắn biết, lão gia tử không có dễ nói chuyện như vậy!

Tô Tô ở trong phòng tắm, nghe được ngoài cửa đối thoại, biết lão gia tử tới, thuần thục, rất nhanh tắm xong, sau khi thay một thân quần áo mới ra ngoài.

“Tô Tô, mau tới, mau tới! Chồng em phải ra khỏi cửa, còn phải chờ em đồng ý con dấu đây!” Mộ Tư Dạ vừa nhìn thấy Tô Tô ra ngoài, cánh tay dài bao vây, lôi cô vào trong ngực, lại đưa đến Mộ lão gia tử trước mặt, “Còn xấu hổ a? Mau cùng ông nội nói một chút nha!”

Mộ lão gia tử xem hai người bọn hắn, từ sâu trong nội tâm tản mát ra cảm giác thân mật, không đợi Tô Tô mở miệng, đã tin một nửa.

Mộ Tư Dạ ở trước mặt mọi người, đối với cô động thủ động cước, Tô Tô trong lúc nhất thời không quen, đỏ mặt đối với Mộ lão gia tử nói: “Ông nội, hiểu lầm của chúng cháu đã giải khai, đã không sao, ông để chúng cháu đi ra ngoài đi!”

Cô ngượng ngùng nói, bọn họ đã sớm tháo ra hiểu lầm, hết thảy đều là Mộ Tư Dạ, vì trốn tránh vụ việc phiền toái kia, mới cho cô làm bia đỡ đạn. Nếu là nói ra sự thật như vậy, cây trượng trong tay ông nội kia , đại khái trực tiếp liền gõ lên đầu Mộ Tư Dạ đi !

Mộ lão gia tử không tin Mộ Tư Dạ, nhưng mà lời nói đối với Tô Tô cũng là rất tin không nghi ngờ, nghe được bọn họ cũng chính miệng thừa nhận giải hòa, hắn cũng không lại khó khăn, đáp ứng để cho Mộ Tư Dạ ra cửa. Khi Mộ Tư Dạ xoay người rời đi, còn gọi hắn, muốn hắn cùng bạn tốt của mình đi ăn một bữa bàn dự án.

Chẳng qua là lão gia tử không biết, bạn tốt của hắn đã đợi không kịp, sớm đã đem dự án ký cho công ty khác rồi!

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Tám 13, 2012 in Đang edit

 

One response to “Chơi Đùa Ngươi Tới Nghiện Chương 6.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: