RSS

Chơi Đùa Ngươi Đến Nghiện – Chương 1.1

03 May

Chương 1

Edit: Nhungcao305

Sau giờ ngọ, ánh mặt trời chiếu qua kính thủy tinh tạo thành một vòng sáng chói mắt, trắng xóa một mảnh.

Tô Tô thư  thái nằm trên ghế mây, trong tay đang cầm một quyển sách, chính là vô cùng thích thú. Chuyện trong sách hết sức đặc sắc, nàng một chút đều không chịu bỏ qua, nàng vừa đọc sách, vừa thuận tay đem rèm cửa sổ kéo xuống, bên trong nhà nhất thời tối tăm đi rất nhiều.

Nhưng Tô Tô không thèm để ý chút nào, vẫn như   cũ chui trong thế giới tốt đẹp trong sách. Không khí như  vậy, ngược lại thích hợp với không khí trong sách hơn, u ám, mập mờ.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một hồi tiếng gõ cửa “Cốc cốc cốc”. Tô Tô cọ xát cái mũi nhỏ, bất đắc dĩ đứng lên, đem sách tùy ý đặt trên bàn, sau đó bước nhanh tới mở cửa.  Thời điểm xem “sách nào đó, Tô Tô sẽ theo bản năng khóa cửa lại, tựa như  sau khi sau khi kiếm được “sách nào đó”, phản ứng đầu tiên chính là thay bìa sách.  Hành động này là thuần túy theo bản năng.

Bởi vì cha mẹ nàng đối với việc giáo dục con cái rất nghiêm khắc, bọn họ yêu cầu nàng làm một thục nữ  nho nhã dịu dàng,qua nhiều năm như  vậy, nàng quả thật làm được, mặc dù ở những nơi bọn  họ không thấy được, nàng thật không thế nào làm một thục nữ.…..

Ngoài cửa song song đứng thẳng, chính là cha Tô cùng mẹ Tô.

Mẹ Tô trong tay bưng khay, phía trên là một ly nước cam màu vàng, tản ra nồng nặc vị chua ngọt, bên cạnh còn có một miếng bánh phô mai thoạt nhìn hết sức mỹ  vị.

Thời điểm này, cha mẹ nhất tề xuất hiện, hai người cũng đều một bộ đầy bụng lời nói muốn nói, rồi lại làm bộ như  không có chuyện gì xảy ra, cảm giác này, có chút quỷ dị! Bất quá, Tô Tô cũng cảm thấy không kỳ quái, kể từ  sau khi nàng tốt nghiệp đại học, cha mẹ nàng cả ngày ở bên tai của nàng nói bóng nói gió. Có lẽ Tô Tô cũng không cẩn thận suy nghĩ, cho nên luôn không biết bọn họ rốt cuộc muốn cùng nàng nói cái gì.  là một người thẳng thắn, cho nên những lời nói vòng vo nàng nghe không hiểu.

“Tô Tô, khát sao? Mẹ tự tay ép nước cam cho ngươi đây! Nhân lúc còn tươi mau uống đi!” Mẹ cười đến là ôn nhu.

Liếc nhìn ánh mắt nóng bỏng của mẹ, tầm mắt Tô Tô lại chuyển tới chiếc ly: nước cam này không thể uống! Uống vào, nhất định là có một đống phiền toái! Tô Tô ở trong lòng âm thầm kết luận,mắt kính thật dầy che kín chấn động nơi đáy mắt, nàng khẽ mỉm cười, “Có chuyện gì, vào phòng ta rồi hãy nói!”

Mẹ Tô vẻ mặt tươi cười đi vào trước, ngồi xuống bên mép giường, ánh mắt liếc cha Tô một cái, ý bảo hắn mở miệng nói chuyện trước.  Thế nhưng cha Tô tư thế ngồi cao ngất, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, đối với ám hiệu của mẹ Tô làm như  không nhìn thấy.

Mẹ Tô giận đến âm thầm hung hăng nhéo một cái lên cánh tay tinh tráng của hắn, ngược lại đau ngón tay của mình; mẹ Tô bất đắc dĩ đành phải tự mình ra mặt, nàng chất đầy nụ cười nhìn Tô Tô, “Tô Tô a. . . . . . Ngươi tốt nghiệp cũng đã lâu như  vậy, có tìm được công việc gì hay không?”

Tô Tô hiểu không rõ ý của nàng, dựa theo tình hình thực tế đáp:”Mẹ, ngươi đừng vội! Ta đã đi nộp rất nhiều hồ sơ, vẫn còn đang chờ thông báo, bất quá, cũng rất nhanh sẽ tìm được công việc!”

“Không vội, không vội! Mẹ tuyệt không sốt ruột, không tìm được việc làm mới tốt!” Mẹ Tô vội vàng trả lời.

“Cái gì?” Nào có người mẹ nào hi vọng con gái mình không tìm được việc làm?

“Ách, ý mẹ là. . . . . . Tô Tô a, ngươi xem ngươi vốn giống như  một đứa con nít, bộ dạng hoàn toàn bằng lòng với số mệnh, coi như tìm được công việc, đại khái cũng không có bao nhiêu tiền đồ. . . . . . Nếu không như  vậy đi, ngươi cũng đừng tìm việc làm nữa, trực tiếp lập gia đình, như  thế nào?” Mẹ Tô tha thiết nhìn Tô Tô, thấy Tô Tô một phen mờ mịt, lại nhân lúc đánh lửa còn nóng tiếp tục nói: “Ngươi không phải là rất thích ngồi ở nhà đọc sách sao?Sau khi lập gia đình, ngươi cũng không cần đi rangoài làm việc, có thể cả ngày xem sách ngươi thích, không phải là rất tốt sao?”

Cả ngày xem sách ngươi thích. . . . . . Tô Tô thừa nhận, nàng bị những lời này của mẹ làm cảm động rồi. Quả  thật nghĩ như  vậy, nhưng là. . . . . . nam nhân có năng lực này, đại khái cũng sẽ không để  ý nàng? Mặc dù nàng rất muốn phủ nhận lời Nguyệt Nguyệt nói, nhưng trong lòng vẫn hiểu, yêu cầu của nàng cao như  vậy, có lẽ thật sẽ không ai thèm lấy!

“Lập gia đình? Ta muốn lập gia đình, người khác còn chưa hẳn đã muốn!” Tô Tô lầm bầm một  câu.

“Ai nói không ai muốn? Ở đây không phải có một sao?” Mẹ Tô từ trong tay cha Tô đoạt lấy một tấm hình, đắc ý đưa cho Tô Tô,”Ngươi xem thẳng bé trai trong hình một chút, còn nhớ rõ không? Thời điểm ở nhà trẻ, các ngươi còn học chung lớp đấy!”

Tô Tô nhận lấy hình, mơ màng trong ký ức nhớ lại. . . . . . Sau một hồi lâu, nàng mới nhíu mày một cái, chỉ vào bé trai trong tấm ảnh, lòng đầy  căm phẫn nói: “Ta nhớ  ra rồi, hắn là tên mập sao! Hắn làm cho người ta thấy chán ghét. . . . . . Tròn phúng phính lại xấu xí quá mức, luôn mút lấy nước mũi, bắt lấy đuôi sam của ta, sau lại bị ta một cước đạp xuống sông băng, kết quả đụng nát lớp băng, rắc rắc chìm xuống . . . . . .”

Nghĩ nửa ngày lại để cho nàng nhớ lại những thứ không tốt  như vậy, cha Tô cùng mẹ Tô liếc mắt nhìn nhau, đồng thời im lặng nhìn trời.

Mẹ Tô cũng sẽ không cứ  như  vậy buông tha, nàng hít sâu mấy hơi lại hướng Tô Tô nói: “Tô Tô a, ngươi đừng bị trí nhớ trước kia che mắt! Bây giờ  A Dạ lớn lên rất tuấn tú, cùng khi còn bé hoàntoàn bất đồng!”

“Cùng ta có một chút nào quan hệ sao?” Tô Tô vô tội hỏi ngược lại.

Vòng quanh, vòng quanh, rốt cục cũng đi tới chủ a đề chính! Mẹ Tô nghe vậy, nhất thời cặp mắt sáng lên, “Không phải là 『 một chút nào 』quan hệ, mà là 『 vô số chút nào 』quan hệ! Tô Tô a, thật ra thì. . . . . Hắn chính là vị hôn phu của ngươi!”

Ba chữ “vị hôn phu”, từ  lỗ tai truyền tới thần kinh đại não, vẫn vọng về trong đầu Tô Tô; vị hôn phu? Nàng ngay cả  một người yêu cũng không có, từ  nơi nào nhảy dù xuống một vị hôn phu a? Mẹ nàng sẽ không phải blà. . . .. . Từ thời không nào xuyên qua tới chứ?

Mẹ Tô thấy Tô Tô bộ dạng ngây ngốc, vội vàng giải thích: “Thật ra thì chuyện này, còn phải ngược dòng đến ông nội đã chết của ngươi. Năm đó, ông nội ngươi dưới cơ duyên xảo hợp, cứu ông nội của A Dạ. Mặc dù lúc ấy ngươi mới năm tuổi, nhưng ông nội của A Dạ đã đập bàn quyết định ngay tại chỗ để cho ngươi làm cháu dâu của Mộ gia bọn họ. Đã nhiều năm như  vậy, vốn là chúng ta cũng nghĩ chuyện này chẳng qua là tùy tiện nói một chút mà thôi, qua rồi thì quên đi. a Thế nhưng ngày hôm qua, nhà bọn họ tìm tới nhà chúng ta, còn nhắc lại chuyện này!” Mẹ Tô vui vẻ nói: “Nếu như không phải là ông nội ngươi, lấy điều kiện nhà chúng ta, làm sao ngươi có cơ hội gả vào nhà giàu có? Cho nên đây là mệnh a! Tô Tô, ngươi chính là có mệnh làm thiếu phu nhân a!”

Tô Tô không thanh cao hô to: “Ta không lấy chồng”, cũng khôngcó hớn hở vội vả đáp ứng, nàng có một nguyện vọng như  vậy,không sai, làm một thiếu phu nhân không buồn không lo. Thế nhưng . . . . . .Nàng dù sao cũng là một cô gái lãng mạn, tình cảm vân vân… cũng rất cần a?

Cha Tô, mẹ Tô nhìn vẻ mặt Tô Tô thần sắc mờ mịt, thật sự không cách nào tưởng tượng nàng lúc này đang suy nghĩ cái gì?

Bọn họ thấy Tô Tô ngồi trên ghế mây, dáng vẻ chống cằm nghiêm túc suy tính. Mẹ Tô huých cánh tay cha Tô, cha Tô bất đắc dĩ cũng khuyên bảo: “Tô Tô a, ngươi cả ngày đọc sách, là một con mọt sách, đơn thuần giống như tờ giấy trắng, ra xã hội cũng sẽ bị người ta lừa gạt, chẳng bằng nghe chúng ta lời nói,hảo hảo gả đi?”

Thấy Tô Tô không trả lời, cha Tô cũng bất đắc dĩ, hắn tùy ý từ trên bàn cầm lên quyển d0″Kinh tế học vĩ mô hiện đại phát triển cùng phản tư”, muốn mở ra xem một chút.

Tô Tô lơ đãng ngước mắt, phát hiện quyển sách kia đang bị cha của nàng chuẩn bị mở ra, mắt thấy sự  tình sắp bị lộ! Nàng giống như  lửa đốt cái mông nhảy lên, liều mạng đoạt lại uyển sách,khí lực lớn đến mức ngay cả cha nàng xuất thân bộ đội cũng phải lép vế.

“Đứa nhỏ này làm sao thế? Không phải là một quyển sách kinh tế học thôi sao?” Cha Tô đáy mắt mê mang, đột nhiên lại nhớ tới, Tô Tô đối với sách có một loại thích sạch sẽ, ai cũng không thể động tới, hắn vội hậm hực rút tay về, quay đầu nói với mẹ Tô: “Đứa nhỏ này thật là đọc sách đến u mê, đối với chuyện nam nữ a hoàn toàn ngu ngốc, Ai! Vẫn là mau gả đi, chúng ta đỡ phải quan tâm.” Mẹ  Tô nghe vậy, gật đầu như bằm tỏi, toàn lực đồng ý.

Sách kinh tế học? Đối với chuyện nam nữ hòan tòan ngu ngốc? Tô Tô thíêu chút nữa bật cừơi, đem quyển sách kia ôm chặt trong ngực của mình, quyển sách này xác thực là “ Kinh tế học vĩ mô hiện đại phát triển cùng phản tư”, không sai, nhưng chẳng qua là bìa ngòai thôi, nội dung bên trong hòan tòan bất đồng.

Tô Tô luôn luôn thích xem tiểu thuyết sắc tình, vì không muốn cha mẹ phát hiện. cho nên mỗi lần đều đổi bìa sách tiểu thuyết sắc tình thành bìa sách có vẻ đạo mạo, dung cái này che giấu chân tướng,

Nếu như nàng nhớ không lầm, dưới bìa sách “ Kinh tế học vĩ mô hiện đại phát triển cùng phản tư” này là tiểu thuyết sắc tình đứng trong thập đại dâm thư năm nay, còn là sách số lượng có hạn! Nếu như không phải ông chủ có cách đặc biệt giúp nàng lấy đựơc, nàng có thể vĩng viễn cũng không có cơ hội có nó!

Sách này H đặc biệt nhiều, nam chính nữ chính làm từ phòng bếp đến phòng khách, lại từ phòng khách lăn đến phòng ngủ, miêu tả các bộ phận cùng thiên hình vạn trạng vận động một cách lộ liễu, làm ngừơi xem nóng máu sôi sục, kích động không thôi.

Nếu như vừa rồi cha nàng mở quyển sách này ra, không biết sẽ như thế nào? Hộc máu? Nói không chừng còn té xỉu! Trong mắt họ, nàng vẫn là học sinh ngoan an phận thủ thừơng, một thục nữ đàng hòang theo khuôn phép cũ, làm sao có thể lien quan đến những lọai sách bất nhã này? Tô Tô quả thực khó có thể tưởng tượng trừơng hợp bị cha mẹ phát hiện, không biết sẽ  gây chấn động thế nào a? Trong mắt không khỏi hiện lên một nụ cười.

Vì không để cho cha mẹ sinh nghi, Tô Tô bận bịu cất tấm ảnh chụp đi sau đó đem cha mẹ đẩy ra ngòai, bộ mặt nghiêm túc nói: “Các ngươi cũng đi ra ngòai, trước hết để cho ta yên lặng một chút, để cho ta suy nghĩ thật kỹ…”

Bộ dáng Tô Tô cấp bách như vậy, cha Tô, mẹ Tô cho là thái độ thẹn thùng của nữ nhi, liếc nhìn nhau, hài long lui ra ngòai.

Sauk hi mời cha mẹ ra ngòai, Tô Tô một mình ngồi trên ghế mây, cầm sách lên tiếp tục xem, nhưng trong đầu luôn hiện ra cảnh tên mập chảy nứơc mũi đè trên ngừơi mình rên rỉ; Tô Tô nghĩ tới trừơng hợp như vậy, đã thấy ghê tởm, vội vàng lắc lắc đầu, đem những cảnh tựơng khó coi kia đuổi ra khỏi đầu mình.

Số lần nàng xem tiểu thuyết sắc tình, nàng đã không còn nhớ rõ. Nhưng quyển tiểu thuyết sắc tình đầu tiên nàng xem lại nhớ rất rõ, đó chính là nữ sinh tự bạch. Trong đó có một câu : cùng ngừơi bản thân mình không thích ân ái so với tòan thân trần truồng nhảy vào bồn cầu còn làm cho người ta ghê tởm hơn!

Đúng vậy, hiện tại tên mập kia chính là cho nàng lọai cảm giác này! Nếu như gả cho tên mập, ngày  đó chẳng phải so với ngày thân thể trần truồng nhảy vào bồn cầu còn ghê tởm hơn sao?

Tô Tô đang tự ghê tởm mình, bên tay truyền đến một đạo thanh âm dễ nghe, nàng cầm điện thọai lên vừa nhìn, phía trên hiện tên bạn tốt Trữ Tư . Nàng vừa mới nhận điện thoại, bên kia liền truyền đến thanh âm hưng phấn của của Trữ Tư, ngắn gọn dứt khóat đi thẳng vào vấn đề: “ Tô Tô, buổi tối ăn mặc trang phục đẹp, ta dẫn ngươi đi xem soái ca!”.

“A?” Một câu nói không đầu không đuôi, Tô Tô nhất thời không phản ứng kịp.

“Tô Tô ngu ngốc! Ngươi sẽ không hưng phấn đến  mức không trả lời chứ?  Ngươi không nghe nhầm, nhà ta bên này mới mở quán rượu, có rất nhiều cực phẩm đại sóai ca, bảo đảm nhanh chóng làm mù mắt ngươi! Dựa trên nguyên tắc “ nước phù sa không lưu ruộng ngừơi ngòai” ta mới tìm ngươi cùng đi, chớ nói với ta ngươi không đến!”

“Ngô….”

 
7 phản hồi

Posted by on Tháng Năm 3, 2012 in Đang edit

 

7 responses to “Chơi Đùa Ngươi Đến Nghiện – Chương 1.1

  1. Nha

    Tháng Năm 14, 2012 at 8:57 sáng

    ban co the doi phong chu hay gi ko,minh doc bang dien thaoi nhung sau co doan doc duoc,co doan thi 1 hang co 4,5 chu gi ah.ma 1 chu thi bia cach ra xa,thi du nhu chu nhung di vao may di dong ra thanh n h u n g vay do

     
    • Tiếu Kỳ Ngọc

      Tháng Năm 15, 2012 at 12:40 chiều

      uhm, ta sẽ đổi lại phông chữ ^^, thaks nàng đã góp ý, hi2

       
  2. LINH

    Tháng Năm 15, 2012 at 12:23 chiều

    hehe theo nàng từ diễn đàn lqd qua đây, tại đọc trên đt mà đọc mấy cái phông trắng chắc mắt ta từ 2′ lên 3′ quá, lòi mắt lun. Mà sao nàng ko post tiếp ak, post tiếp đi nàng ta thấy bên diễn đàn nàng post cũng nhiều mà. Mà ta góp ý tý nàng nên để xưng hô anh – em, tôi – em cho nó hiện đại, tình cảm chút.

     
    • Tiếu Kỳ Ngọc

      Tháng Năm 15, 2012 at 12:39 chiều

      ta mới post bên này thui nàng ^^, ta đang tiếp tục post naz, vì lần trước máy ta hư nên mất hết dữ liệu, bây giờ phải ngồi đánh máy lại từng chương:D, mí chương sau ta dần chuyển xưng hô giữa 2 nhân vật đó nàng, vì chương 1 là nàng Nhungcao305 edit nên ta hk sửa lại dc😀

       
  3. Nha

    Tháng Năm 25, 2012 at 7:44 sáng

    sao lâu quá mà không thấy bạn post tiếp thế
    hình như bên lequydon truyện đã hoàn rồi đó
    nhưng xem không được nên rất nóng lòng xem ở nhà bạn

     
    • Tiếu Kỳ Ngọc

      Tháng Năm 29, 2012 at 2:01 chiều

      mình đang bận thi, nhưng h mình sẽ cố gắng 2 ngày post 1 đoạn ngắn, hi2, thi xong khoảng tháng 7 mình sẽ tích cực post bù và ôm 1 bộ mới, thaks bạn đã ủng hộ nha *ôm ôm*

       

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: