RSS

Cô Dâu Không Nên Là Em Chương 6

09 Mar

 

Edit : kunb0s2toma

Beta : Trang Nee

–“ La Tân , thực cám ơn anh đã nguyện ý đến giúp tôi “

 

Ở xí nghiệp Lăng Uy , Hàn Thấm phải lo công tác suốt một ngày một đêm, vài ngày sau khi cùng Lăng Dục Vĩ cãi nhau, cô quyết định đem La Tân từ xí nghiệp Hàn thị đến đây . Hiện tại cô cuối cùng cũng có thể thả lỏng, có trợ thủ đắc lực này phụ giúp, ít nhất lượng công việc có thể giảm bớt một ít.

 

-“ Tôi xem cô khí sắc không tốt lắm , ở nơi này công tác so với xí nghiệp Hàn thị mệt hơn sao ? “ La Tân khuôn mặt bình tĩnh ,nhưng dù sao cũng là chiến hữu , nên trong giọng nói lại tỏ ra nồng đậm quan tâm.

 

-“ Mệt , nhưng tôi còn làm đươc . Ở xí nghiệp Lăng Uy  tuy rằng nhiều việc, nhưng mọi người đều có mục tiêu chung, ít gây phền toái  làm phiền tới lui, muốn tôi phải đi thu thập tàn cuộc, điểm ấy thôi tôi đã cám ơn trời đất rồi. “ Nói đến thật buồn cười, ban đầu cô tưởng ở xí nghiệp Lăng Uy ổn định địa vị chính mình đã , sau đó mới điều La Tân tới đây hỗ trợ , nhưng hiện tại vì Lăng Dục Vĩ đột nhiên làm bừa lằng nhằng , cô không thể không điều La Tân đến trước, bất quá như vậy ngược lại khiến cho cô trước tiên có thể thoải mái một chút .

 

-“ Nhưng là tôi có nghe được chút lời đồn đại… “ hắn lúc trước ở quầy lễ tân dưới lầu thông báo tìm Hàn Thấm , thì vị lễ tân tiểu thư lại có biểu tình quỷ dị đề phòng , thật là là cho hắn có ấn tượng khắc sâu.

 

-“ Lời đồn về việc tôi ở trong công ty đến tột cùng có phải hay không là nội gián đi ? Việc đấy cũng chẳng quan trọng , dù sao thì thời gian sẽ chứng minh hết thảy .Nhưng thật ra anh , La Tân , anh là người từ xí nghiệp lại theo tôi đến đây , về sau có lẽ anh sẽ vất vả … “ Nhắc tới điều này, cô cảm thấy có lỗi , bởi vì cô cũng là người từng trải.

 

-“ Tôi không cần “” Hắn lơ đễnh nhún nhún vai . “ Nhưng ở xí nghiệp Lăng Uy này cô cũng đã có vài người trợ lý rồi , còn muốn tôi làm cái gì ? “

 

-“ Cho anh một vị trí , làm CEO của Lăng Uy văn giáo quỹ hội như thế nào ? “ Cô nói với ngữ khí làm người khác choáng váng.

 

Hiển nhiên La Tân vô cùng kinh ngạc . “ Lăng Uy văn giáo quỹ hội ? Kia không phải là Lăng Dục Vĩ sao ? Nghe nói tình trạng kinh doanh không kém , vì sao lại …. “

 

-“ Quỹ hội tài vụ có chút vấn đề, dần dần tôi sẽ nói cho anh . Hơn nữa … “ Hàn Thấm lời nói do dự ở đầu lưỡi , cuối cùng vẫn thành thật nói : “ Dù sao tôi làm cái gì đều động một tí là phạm lỗi , tôi cũng không muốn xem vào chuyện của Lăng Dục Vĩ nữa , nhưng tôi lại không tín nhiệm người của chủ tịch, cho nên đành phải phiền toái nhờ anh thôi “.

 

-“ Cô cùng Lăng Dục Vĩ trong lúc đó đã xảy ra vấn đề gì sao ? “ Ý thức được câu hỏi của mình có lẽ có chút đường đột , La Tân bồi thêm một câu “ Đương nhiên cô có thể không trả lời , chuyện riêng tư của cô ta cũng không có tư cách xen vào “

 

Hàn Thấm miễn cưỡng giật nhẹ khóe miện cười, cô quả thật cũng cần một người để tố khổ một phen (kunb0 :  kể lể cho đỡ sầu đời :-<) nếu không sớm muộn sẽ bị áp lực cùng đả kích bức bách cho phát điên lên mất thôi. La Tân cũng được xem như số ít mà cô coi là bạn tốt.

 

-“ Vô phương. Tôi cùng Lăng Dục Vĩ sau khi kết hôn chính là “ Tương kính như băng “  ( đối đãi siêu lạnh lùng ) không xuất hiện cùng nhau , nguyên nhân chính là do việc tôi cùng Hàn Ngữ trao đổi đối tượng kết hôn.. “ Cô đem sự tình ban đầu , giản lược đi đôi chút kể lại cho La Tân, rồi sau đó cười khổ .” Đây cũng chính là nguyên nhân tôi muốn mời anh vào quỹ hội. Tôi cùng anh ấy trong lúc đó , chỉ cần nhắc tới tiền là đối chọi gay gắt , huống chi chuyện này liên lụy đến ba , cũng chính là ba chồng của tôi , tôi không thể vô tư xử lý .Lăng Dục Vĩ lại hoàn toàn không tín nhiệm tôi, anh ấy địch ý cùng bén nhọn , cũng khiến tôi dần dần muốn buông thả đoạn tình cảm này …. “

 

Nhìn thấy trong mắt cô toát lên uể oai cùng ưu thương chưa từng thấy qua , La Tân không khỏi cảm thấy đồng tình, lấy lập trường của một người bạn tốt vỗ nhẽ lên vai cô an ủi.

 

-“ Mấy ngày nay cô vất vả rồi …. “

 

Lời nói còn chưa dứt, cửa đột nhiên bị một phen đẩy ra, Lăng Dục Vĩ tức giận ngút trời vào cửa, nhìn thấy Hàn Thấm cùng một người đàn ông xa lạ có có bộ dáng, cử chỉ thân mật , nguyên bản hắn đã có bao nhiêu tức giận, nay lại như lửa cháy thêm dầu, lửa giận cơ hồ muốn thiêu hủy luôn đầu óc hắn.

 

-“ Dục Vĩ ? “ Xem hắn biểu tình không tốt chút nào, ánh mắt đều giống như là muốn phu phát hỏa , Hàn Thấm có chút phòng bị hỏi : “ Anh tới làm cái gì ? “

-“ Tôi tới làm cái gì ? tôi không đến , thì làm sao mà biết được cô ở trong này cùng người đàn ông khác ! Cô đến tột cùng đem công ty thành cái gì ?” Lý trí của Lăng Dục Vĩ gần như biến mất , chỉ kém không đập bàn.

 

-“ Lăng Dục Vĩ , anh không được ngậm máu phun người , tôi cùng La Tân chính là đồng nghiệp công tác. “ Mày liễu thật sâu nhăn lại , hắn như vậy lại nói xấu quan hệ của cô cùng La Tân , không chỉ là vũ nhục lớn nhất đối với cô , mà lại làm cho La Tân cuốn vào tai bay vạ gió .

 

Hơn nữa đây lại động đến nhân cách cùng đạo đức của cô , bình thường hắn có thể đối với cô lãnh đạm , không tín nhiệm cô , nhưng cô tự nhận ở phương diện tình cảm là trong trắng không tì vết, hắn như thế là phủ định tấm lòng của cô hết thảy , không thể nghi ngờ việc này khiến cho tình yêu của cô với hắn như bị giết chết.

 

Của cô tự tôn , của cô trong sạch, cũng không cho hắn có quyền chửi bới , bôi đen . “ Hơn nữa , La Tân trước kia chính là trợ lý của tôi , biểu hiện vừa rồi của anh ấy chỉ là quan tâm đối với bạn bè thôi … “

 

-“ Không cần nhiều lời ! Bạn bè bình thường mà thân mật như vậy sao ? “ Uổng phí hắn thật sự lo lắng muốn cùng cô hảo hảo nói chuyện , nhưng cô lại hư hư thực thực  “ có hành vi hồng hạnh vượt  tường “ , không đáng hắn phải lãng phí tâm tư ! “ Tôi không nghĩ phải nhiều lời vô nghĩa với cô làm gì .Tôi chỉ hỏi cô , vì sao không cho người của quỹ hội chi tiền cho tôi ? “

 

-“ Tôi nói rồi, quỹ hội hiện nay hạng mục tài chính đang bị đóng băng lại…“  Nguyên lai hắn lại vì chuyện này mà đến đây , có thể thấy hắn thực sự đi qua quỹ hội kiểm chứng , cô đến tột cùng phải giải thích cho hắn mấy lần hắn mới có thể biết đây ?

 

-“ Cô dựa vào cái gì mà làm như thế ? Này tiền cũng không phải của cô , cô cũng không có năng lực kiếm tài chính, cô không có tư cách làm như vậy ! “ Hắn không rõ chuyện trên thương trường , hắn chỉ biết lúc trước mình mất nhiều tâm lực mới thuyết phục được ba sáng lập được ra quỹ hội này , vì kiếm tiền, hắn thậm chí đã làm việc cực nhọc, còn phải ra phố rao hàng tìm kiếm tài trợ cho những đứa trẻ bằng những nghệ phẩm thủ công.

 

Quỹ hội không chỉ là nơi giúp hỗ trợ tài chính cho khu nhi đồng xa xôi , cũng là một tay hắn cố gắng sáng tạo , Hàn Thấm dựa vào cái gì không hỏi qua hắn liền thay đổi phương thức quản lý ?

 

-“ Hôm nay chủ tịch nguyện ý làm cho tôi quản lý quỹ hội , tôi còn có tư cách “ !

Cô chính là biết quỹ hội đối với hắn có ý nghĩa vô cùng quan trọng  , cho nên mới muốn nhúng tay , nếu không công tác ở xí nghiệp Lăng Uy đã mệt muốn chết , ai còn quản hắn nhiều như vậy. “ Tốt lắm , anh không cần tôi quản , tôi đây sẽ không quản , ngay hôm nay , CEO của quỹ hội , ta sẽ ủy nhiệm cho La Tân đảm nhiệm , như vậy anh vừa lòng rồi chứ ? “

 

Cô quá đáng rồi đấy ? Cô quyết định việc này , đã được sự đồng ý của tôi sao ? “ Tuy rằng hắn không có giữ chức vụ, nhưng việc thay đổi nhân sự quan trọng của quỹ hội trên nguyên tắc  đều có thể thông tri hắn , vì sao lần này quyền quản lý giao cho cô, ba lại cái gì cũng chưa nói ? “ Hơn nữa, cô đem tình nhân vào quỹ hội, rõ ràng là có ý đồ gây rối ..”

 

Ba ! Một cái tát hướng thẳng mặt Lăng Dục Vĩ , đem lời nói chưa nó xong của hắn đánh gẫy .

 

“ Lăng Dục Vĩ , anh vô sỉ ! “ Hàn Thấm tức giận đến toàn thân phát run .Mặc kệ là đối với hắn có bao nhiêu tình cảm, đến tình trạng này cũng tan thành mây khói .Cho dù cô từng lừa gạt hắn , là cô đã sai , nhưng mấy ngày nay hắn đối với cô không có thiện ý , đã sớm dần dần đem tình yêu của cô với hắn đục khoét , cuối cùng rốt cuộc hóa thành hư ảo.

 

Cô ở trong lòng thề sẽ không bao giờ quản hắn nữa , không bao giờ muốn thương hắn nữa .Người đàn ông này không đáng , không đáng !

 

Lăng Dục Vĩ khó có thể tin được , lấy tay ôm khuôn mặt bắt đầu nóng lên của mình  .Không nghĩ tới cô không có hối hận, cư nhiên còn đánh ? “ Cô nói tôi vô sỉ ? Ít nhất tôi cũng không mang đàn bà vào cái công ty này … “

 

-“ Anh câm miệng ! Câm miệng ! “ Hàn Thấm rít gào , lý trí á ? quên đi, bây giờ đối với hắn chỉ có phẫn nộ .

 

-“ Hai vị có thể chờ một chút được không ? “ .Xem tình hình đã mất khống chế , La Tân bỗng nhiên lên tiếng , không rõ chính mình tại sao lại bị quấn vào cuộc khắc khẩu của đôi vợ chồng họ . “ Nếu bản thân là nhân vật chính trong nội dung cuộc nói chuyện này , vậy thì trước hết có thể cho tôi phát biểu mấy câu được không ? “

 

Hắn dần dần khiến cho cục diện được bình ổn , làm cho cặp vợ chồng đang vô cùng kích động này dần dần ngừng lại .Ấy thế mà tuy không còn công kích nhau , nhưng ánh mắt phẫn nộ tức tối thì cứ chằm chằm nhìn đối phương , dường như là ánh mắt ai mà dời ai trước là người ấy thua . Thật là trẻ con a .

 

La Tân thanh thanh cổ họng , trước tiên chuyển hướng Lăng Dục Vĩ . “ Lăng Dục Vĩ tiên sinh, đối với anh , tôi có hai sự kiện muốn nói .Thứ nhất , tôi cùng Hàn phó tổng hoàn toàn là đồng nghiệp , cộng sự ấy mà.Chúng tôi chưa từng có tình cảm với nhau, điều này thì mọi người ở xí nghiệp Hàn thị đều biết, anh có thể đi kiểm chứng , cho nên anh không cần đem tôi trở thành quân xanh (Quân xanh là quân giả, nghi binh để quân đỏ “chiến đấu) .Thứ hai, là tình huống quỹ hội tài vụ , tôi chỉ là nhận ủy thác đến để chỉnh đốn, tuyệt đối không gây rối chi tâm .”

 

-“ Các người cùng một giuộc , tôi làm sao mà biết điều anh nói là thật sự hay không ?”. Lăng Dục Vĩ khăng khăng không tin lời của La Tân.

 

-“ Rất đơn giản , tôi có thể cho anh một phần báo cáo tài vụ , cam đoan anh liếc mắt một cái có thể nhìn ra vấn đề .Về phần vì sao có vấn đề này, khả năng là muốn mời anh đến hỏi ba anh một chuyến .”

 

-“ La Tân ! “ Hàn Thấm đột nhiên đánh gẫy lời hắn . “ Anh không cần nói ..”

-“ Phó tổng , đến tình trạng này , cô còn muốn giấu diếm sao ? “ La Tân không cho là đúng hỏi lại cô . “ Như vậy chính là làm khổ chính cô , không ai sẽ cảm kích cô cả .Sự tình của Lăng gia bọn họ, làm cho ba con họ chính mình đi giải quyết , không phải tốt lắm sao ? “

 

Lời nói này thật trực tiếp , nhưng cũng thật tàn khốc , tương đương thuyết minh rằng Hàn Thấm phí công, phí sức như vậy đều là tự tìm đến đường khổ , sẽ không có một ai cao hứng trước những việc cô làm như thế này . Nếu như vậy tại sao cô lại phải chịu khổ ? Phải hứng chịu tất cả ? Làm cho Lăng Dục Vĩ chính mình đi tìm đáp án , ít nhất cô không cần phải chịu tiếng xấu thay cho người khác.

 

Vì thế, Hàn Thấm không ngắt lời nữa, thậm chí còn nhìn lại Lăng Dục Vĩ  , liếc mắt một cái.

 

“ Anh là có ý tứ gì ? ’’ . Phát hiện thấy hành động của cô , đôi mày rậm của hắn cũng nhăn lại ‘’ Còn có , cô lại giấu giếm tôi cái gì ? ‘’    

 

La Tân thực sảng khoái thay cô giải thích  .’’ Anh chờ xem báo cáo điều tra đi , hết thảy sẽ ra ánh sáng , đến lúc đó anh hãy tự mình đi thỉnh giáo ba anh vấn đề trong đó .Đến lúc đó, tôi hy vọng anh sẽ không hối hận vì những hành động mấy ngày nay đối với Hàn phó tổng ‘’

 

Đối mặt với ngôn ngữ khẳng định lại tự tin như thế, Lăng Dục Vĩ chậm rãi tỉnh táo lại , không khỏi có chút hoài nghi , đối xử với cô lãnh đạm ,ác ý như thế, liệu có phải là sai rồi ?

 

-‘’ Hàn Thấm, chẳng lẽ tôi hiểu lầm cái gì ….? Ngữ khí của hắn rõ ràng đã mềm mỏng hơn , muốn hỏi rõ ràng một chút .

 

Nhưng mà cô cũng không muốn nghe hắn nói , tự mở miệng hỏi ngược lại : ‘’ Dục Vĩ, nhớ rõ tôi từng hỏi qua anh, có biết tôi làm nhiều như vậy, đến tột cùng là vì cái gì ? ‘’

Lăng Dục Vĩ không trả lời được , mơ hồ đoán ra được đáp án là gì , đối mặt với ánh mắt lạnh lùng giống như băng của cô , hắn đột nhiên thấy có chút sợ hãi  khi cô sắp sửa nói ra đáp án.

 

-‘’ Tôi biết anh yêu tự do , cho nên tôi nguyện ý tiếp nhận công tác , trọng trách ở xí nghiệp Lăng Uy , không sợ lời đồn đãi , công kích .Tôi cũng biết anh thiết lập quỹ hội là có mục đích vĩ đại , bởi vậy tôi hy vọng sẽ đem quỹ hội chỉnh đốn thật tốt , để cho anh có thể có càng nhiều tài chính giúp được cho càng nhiều người. Này hết thảy, chính là bởi vì tôi yêu anh , tôi muốn anh có thể thực hiện được những điều anh muốn làm. ‘’

 

Hàn Thấm yên lặng chăm chú nhìn hắn, giống như muốn nhìn thấu linh hồn của hắn ở tận sâu trong .Chính là, hốc mắt của cô hàm chứa lệ, ánh mắt ấy xuyên thấu nội tâm của hắn , làm cho hắn tựa hồ có thể cảm nhận được độ ấm lẫn hương vị của những giọt lệ xót xa ấy. Những giọt nước mắt như sáp nóng nhỏ vào lòng hắn.

 

-‘’ Nhưng mà anh không nên ,không nên đem tình yêu của tôi giẫm đạp lên . Tôi cũng là con người , cũng sẽ bị thương, cho dù bề ngoài tôi cố tỏ ra kiên cường như thế nào, cũng không chịu nổi được thêm một lần lại một lần ác ý cùng đả kích của anh . Tôi mệt chết đi …. ‘’ Cô trong thanh âm áp lực thống khổ , làm người ta đau lòng không thôi.

 

Hắn còn muốn nói cái gì đó, lại bị ánh mắt tuyệt vọng của cô làm kinh sợ, đến nỗi cái gì cũng đều không nói ra đến miệng .

 

Hiện tại, Hàn Thấm cũng không nghĩ muốn cùng hắn làm lành ! Cô cuối cùng hướng hắn lanhj như băng nói : ‘’ Lăng Dục Vĩ , mặc kệ sau này kết quả điều tra như thế nào , chúng ta trong lúc đó đều xong rồi ‘’

 

Hai tuần sau , kết quả điều tra đã có, La Tân đêm bản báo cáo nóng hầm hập giao đến tận tay Lăng Dục Vĩ .Cũng hai tuần, cô vợ quyết liệt không chịu gặp hắn.

 

Lăng Dục Vĩ không bận tâm đến những câu châm chọc của La Tân, hắn cẩn thận đọc bản báo cáo tài vụ của quỹ hội .La Tân không hổ là trợ thủ đắc lực của Hàn Thấm, báo cáo được làm vô cùng rõ ràng , sáng tỏ , làm cho hắn có thể rõ ràng nhìn ra được vấn đề là ở nơi nào, mà kết này , làm cho tâm hắn lạnh đến cực điểm.

Bởi vì sau khi hắn thành lập quỹ hội , ba hắn liền cam kết sẽ cho người quản lý chuyên nghiệp đến phụ trách quản lý .Hắn cũng không hỏi đến thu chi tài vụ, chỉ phụ trách xuất tiền. Ngay cả hắn cũng là hôm nay mới biết được , nguyên lai tác phẩm của chính mình có thể bán được giá cao như vậy , nguyên lai triển lãm của hắn được hoan nghênh như vậy , càng nguyên lai , những hoạt động nghệ văn là thành công như vậy , thu được không ít tài chính cho quỹ hội.

 

Nhưng mà, bản báo cáo phân chia rạch ròi dùng ở quỹ từ thiện bao nhiêu, cấp cho nhân viên tiền lương bao nhiêu còn không đến tổng thu vào một nửa, như vậy tiền thiếu hụt đó đi đâu rồi ?

 

Khó trách hắn muốn giúp cho địa phương xa xôi kia kinh phí mà không đủ ,đến nỗi hắn càng thêm bận rộn để kiếm kinh phí .Khó trách Hàn Thấm muốn toàn lực chỉnh đốn quỹ hội, nếu không hắn vất vả thì nhiều mà công thì ít.

 

Lần này , hắn thật sự sâu sắc sáng tỏ ‘’ Xấu hổ vô cùng ‘’ –bốn chữ muốn viết như thế nào .Hắn thật sự xin lỗi Hàn Thấm, hắn đã phụ một phen tâm ý của cô mất rồi. Chính là hắn vẫn còn có rất nhiều nghi ngờ muốn biết, vì sao người mà hắn tin tưởng nhất – ba hắn , lại có thể lừa hắn ?

 

Vì biết rõ ràng hết thảy, thế nên Lăng Dục Vĩ về nhà tìm ba nói chuyện. Mà Lăng Phú Quý thì đang khí định thần nhàn ngồi trong thư phòng chờ hắn , cũng chẳng đem điệu bộ hổn hển của hắn vào mắt.

 

Lăng Dục Vĩ thu hồi vội vàng xao động , đã trải qua nhiều chuyện như thế, hắn tựa hồ cũng trở nên có vẻ ổn trọng, có vẻ biết suy nghĩ vì người khác. Chậm rãi ngồi xuống phía đối diện với ba, hắn đem báo cáo của La Tân đặt trước mặt ba , chỉ thản nhiên hỏi một câu ‘’Vì sao ?‘

 

Lăng Phú Quý cầm lấy văn kiện nhìn kĩ, cuối cùng giơ mi lên theo dõi Lăng Dục Vĩ , như là có chút ngoài ý muốn khi thấy con vẫn bình tĩnh , ông nghĩ con mình sẽ đối với ông rít gào .

 

-‘’ Đây là Hàn Thấm phát hiện ? ‘’ Ông lơ đễnh suy đoán. ‘’ Ba không nghĩ con bé nhanh vậy mà đã phát hiện được đâu ! Quả nhiên là có chút tài năng … Người nó mời đến … La Tân , cũng không phải là người tầm thường , xem ra xí nghiệp Lăng Uy chúng ta đã có được hai nhân tài. ‘’

-‘’ Ba, chuyện này là như thế nào vậy ? ‘’ Lăng Dục Vĩ có chít bị làm cho mơ hồ. Thái độ của ba, một chút cũng không giống như là bị nắm điểm yếu, không xấu hổ, ngược lại giống như sớm đoán mọi việc sẽ bị vạch trần.

 

-‘’ Rất đơn giản, con dù sao cũng là con trưởng của Lăng gia mà không tiếp quản cơ nghiệp , chẳg lẽ không cống hiến chút gì sao ? ‘’ Dù sao ông cũng không có tham ô cho mình, cho nên một chút áy náy cũng không có.’’  Con từ nhỏ ăn uống, còn tiền đi học vẽ tranh , không phải là tiền từ xí nghiệp Lăng Uy sao ? Cho nên tiền lời một nửa từ quỹ hội , ba lấy để đền bù cho việc kinh doanh công ty , thiên kinh địa nghĩa ( chuyện hiển nhiên ) .’’

 

Lăng Dục Vĩ choáng váng , hắn thế mà bị ba giấu giếm lâu như vậy. ‘’ Ba hẳn là nên cho con biết ! ‘’

 

-‘’ Ba nếu nói cho con, như vậy ba lấy gì khống chế con ? Con, con không biết chính mình không khác gì con ngựa hoang sao ? ‘’ Lăng Phú Quý chỉ chỉ văn kiện .’’ Huống chi , khống chế quỹ hội, còn có một mục đích khác . Con xem , hiệu quả không phải hiện ra sao ? ‘’

 

-‘’ Con không hiểu, ba, ba chỉ là Hàn Thấm ? ‘’ Cho tới hôm nay mới phát hiện, ba thâm sâu đến làm người ta sợ , nhưng hắn lại hoàn toàn không đoán ra được ba suy nghĩ cái gì ? ‘’ Vì sao con cảm thấy ba biết Hàn Thấm sẽ phát hiện ra hết thảy ? ‘’

 

-‘’ Đây là thử luyện đối với nó . Ba cố ý đem tài liệu quỹ hội đem cho nó, nếu nó ngay cả vấn đề này mà cũng không phát giác ra được , sẽ không có tư cách làm phó tổng xí nghiệp Lăng Uy’’ Lăng Phú Quý quả thật hài lòng với kết quả thử nghiệm này. ‘’ Quả nhiên cuối cùng nó không có phụ sự chờ mong của ba , ba muốn nó quản lý quỹ hội này ‘’ .

 

-‘’ Ba ! Ba có biết hay không ba làm như vậy, hại con hiểu lầm Hàn Thấm..  ‘’. Hắn áy náy vô cùng, nhưng cũng không thể phát giận với ba của mình.

 

Bởi vì con người tồi tệ , là chính hắn .

 

-‘’ Đừng đem vấn đề giao cho ba, đây chính là sai lầm của con ‘ Như vậy một hòn đá ném hai con chim , không phải tốt lắm sao ?  Ba lúc trước là muốn, con cùng nó quan hệ hôn nhân không tốt như thế, Hàn Thấm phụ trách quỹ hội, cùng với con bàn bạc công chuyện , như vậy quan hệ của các con có thể tốt lên một chút ‘’ .

 

Lăng Dục Vĩ biểu tình đau buồn nhìn Lăng Phú Quý . ‘’ Con làm hỏng rồi , bởi vì con căn bản không tín nhiệm cô ấy .‘’

 

Hắn cứ lấy mình làm trung tâm, tự cho trong thế giới tình yêu hắn là lớn nhất , kết quả lại là phụ lòng cô , mất đi tình yêu của cô, hắn mới phát hiện rằng thiếu cô, hắn chẳng là gì cả, hắn cũng không có tư cách nói lời yêu.

 

 -“ Cho nên đây là vấn đề của con .Ba xem ra Hàn Thấm là thực yêu con , ba tuy cho nó không gian để phát huy, nhưng cũng cho nó không ít áp lực , nếu không phải chịu trọng trách lớn như vậy từ xí nghiệp Lăng Uy , người trong công ty còn thêm mắm dặm muối, người bình thường không thể chịu được .Mà nó một cái nha đầu lừa đảo  như vậy lại thừa nhận tất cả, chịu đựng hết thảy, con có biết , đều là vì … “

 

-‘’ Vì con “ . Suy sụp thật mạnh đánh bại hắn, hắn cơ hồ muốn giết chính mình , hắn như vậy mà lại quá tàn nhẫn , vô tình nghi kị người con gái yêu hắn hết lòng , uổng công cô cho hắn một lần, lại một lần cơ hội.

 

Đáng tiếc, hắn cũng không có hảo hảo mà quý trọng. Cho dù hắn vẫn yêu cô, yêu cô thật sâu sắc !

 

Chò dù là tại thời gian hiểu lầm cô, tình yêu đối với cô là càng ngày càng tăng , nhưng là hắn lại cái gì cũng chưa nói ra.

 

-“ Cô ấy vì con làm nhiều như vậy , con lại cố tình gây thương tổn cô ấy “

 

-“ Không chỉ thế đâu “ Xem ra Hàn Thấm đã bắt được tâm con trai ông rôi .Lăng Phú Quý không khỏi nghĩ, lúc trước con dâu mới thay đổi người tuy không phải là người con dâu trong lý tưởng của ông. Nhưng Hàn Thấm tựa hồ lại càng thích hợp với con hơn. “ Vì sao ba lại tín nhiệm nó như vậy ? Giao trọng trách , địa vị  phó tổng cho con gái của Hàn gia ? Chính vì nó đã đáp ứng ba, ở Lăng Gia đời thứ ba -con của con sau khi sinh, sẽ được nó hảo hảo bồi dưỡng , sau đó thời cơ thích hợp sẽ giao cho đứa bé tất thảy ‘’

 

-‘’ Cho nên, cô ấy dù ở xí nghiệp Lăng gia cúc cung tận tụy , cuối cùng cũng không có khả năng chiếm được cái gì , phải vậy không ? “ Cô ấy như thế nào có thể đáp ứng điều kiện không hợp lý như vậy ? ‘’ Chẳng lẽ cô không biết , nghe được cô phải chịu ủy khuất như thế, hắn còn cảm thấy đau lòng, thương tiếc thay a !

Nhưng bây giờ còn kịp không ? Kịp để bù lại, để đối với cô giải thích , kịp để một lần nữa nói lời yêu ?

 

-“ Cái này còn tùy thuộc vào con “ . Lăng Phú Quý lời nói thấm thía nhìn hắn khi nhìn thấy sự tự trách trong ánh mắt của hắn. “ Mới ban đầu thì nó cái gì cũng không chiếm được, nhưng có khả năng nó chiếm được một người chồng yêu thương nó ..”

 

Lăng Dục Vĩ không tìm thấy Hàn Thấm.

 

Từ ngày đó sau, cô không có về nhà, hắn đến công ty tìm cũng không thấy bong dáng của cô đâu. Nhà mẹ đẻ của cô thì không có khả năng trở về , bạn bè của cô thì hắn không biết , cô có khả năng đi nơi nào đây ?

Cuối cùng hắn “ vô kế khả thi “ ( không còn cách nào ) , chỉ có thể gọi điện đến Hướng gia, trải qua tầng tầng thông báo mới tìm được cô em họ Hàn Ngữ . Sau khi nghe được ý đồ của hắn, Hàn Ngữ hẹn hắn ra ngoài gặp.

Tại quán cà phê , Hàn Ngữ đúng giờ đến. Lăng Dục Vĩ mặc dù là người vô tâm, nhưng đây là cô em vợ chưa gặp bao giờ , lại nguyên bản chính là ‘’cô dâu ‘’ của hắn, hắn không khỏi đánh giá.

Chỉ thấy Hàn Ngữ cùng Hàn Thấm có chút tương tự hình dáng , trong đó ánh mắt càng gặp càng thấy nhu hòa, thanh âm nói chuyện cũng tinh tế, trên mặt lại lộ một chút tươi cười , xem ra bộ dáng lẫn tính tình đều rất tốt .Tuy rằng so với sắc bén Hàn Thấm, Hàn Ngữ tựa hồ là người vợ phù hợp những yêu cầu của một người đàn ông nhưng Lăng Dục Vĩ vẫn thấy mình may mắn , vì đối tượng , vợ hắn bây giờ là Hàn Thấm.

-“ Anh nói là anh muốn tìm chị gái tôi ? “ Cô vẻ mặt mơ hồ . “ Chị tôi không phải là ở cùng anh một chỗ sao ? “

 

-‘’ Đúng vậy, nhưng chúng tôi…. “ Lăng Dục Vĩ khó có thể giải thích sự kiện phát sinh liên tiếp này. “ Tôi cùng cô ấy có chút tranh chấp , cho nên chắc là cô ấy có khả năng đang rất tức giận đi ? “

 

Hàn Ngữ đối với tính tình của chị gái mình rất hiểu biết , nghe Lăng Dục Vĩ nói thì cảm thấy rất kì lạ . “ Tôi không rõ , chị gái trước khi cho dù tức giận như thế nào , cũng sẽ không trở về nhà a ? Hơn nữa chị yêu anh như thế, không có khả năng bỏ lại anh mà không để ý tới. ‘’

 

-‘’ Cô …. Cô nói cái gì ? ‘’ .Ngay cả Hàn Ngữ cũng biết là Hàn Thấm thương hắn ?

Lăng Dục Vĩ biết rất rõ ràng rằng Hàn Thấm rất yêu hắn , nhưng mà loại sự tình này được nghe từ miệng người thứ ba nói ra khiến hắn rung động không thôi.

-‘’ Tôi nói , chị gái yêu anh như vậy, sẽ không bỏ lại anh, không mặc kệ anh ‘’ Cô đối với phản ứng của hắn không hiểu ra sao. ‘’ Cho nên tôi mới cùng chị gái trao đổi, để chị gả đến Lăng gia … A ..!

 

-“ Không sao , tôi biết chuyện hai người trao đổi ‘’ . Trọng điểm không phải là điều này, hắn vội vàng muốn biết một sự kiện khác ‘’ Cô vừa rồi nói  , bởi vì Hàn Thấm yêu tôi , cho nên mới cùng cô trao đổi ? cô có thể nói rõ ràng hơn được không ? ‘’

 

Hàn Ngữ có chút chần chừ , lại thực áy náy nói : ‘’ Trước khi kết hôn, chị ấy có nghe nói Hướng Kình là người tốt , chị ấy sợ tôi chịu khổ, cho nên hỏi tôi có nguyện ý cùng chị ấy trao đổi chú rể hay không.Tôi biết chị ấy đã có người trong lòng gọi là Davy , tôi còn cổ vũ chị cùng Davy bỏ trốn , không cần phải ở lại công ty làm gì, nhưng ý thức trách nhiệm của chị ấy quá nặng, lại không chịu bỏ lại tôi , cho nên thà rằng buông tha tình yêu của chính mình. ‘’

 

-‘’Cho nên lúc ấy , cô ấy không biết Davy chính là tôi ? ‘’ Nội tâm của Lăng Dục Vĩ giống như bị giáng cho một quyền. Cho nên Hàn Thấm thật sự là sau khi hắn nói tên , mới biết được thân phận của hắn!

Nghĩ đến chị gái giãy dụa cùng thống khổ, Hàn Ngữ thực tại lại càng đau lòng vì chị hơn .’’ Đúng vậy! Bất quá mặc kệ là Davy hay là Lăng Dục Vĩ , không phải đều là cùng một người sao ? Tôi cam đoan chị ấy vẫn là thực thích anh ! ‘’

 

-‘’ Cô làm sao mà biết ? ‘’. Hắn muốn biết rõ hơn điều này, cũng là muốn biết rõ hơn tình cảm Hàn Thấm dành cho hắn .

-‘’ Bởi vì hôn lễ ngày hôm đó, chị ấy mới nói cho tôi biết , chị ấy vài ngày trước ngoài ý muốn biết được Davy chính là Lăng Dục Vĩ . ‘’ Hàn Ngữ vô cùng nhớ rõ điều này nha , khi nhắc đến Lăng Dục Vĩ, thần thái trên mặt chị gái là yêu thương lại tiếc nuối.’’Chị ấy nói với tôi rất nhiều lời hay về anh, còn phê bình những lời đồn đem anh hình dung quá kém cỏi….’’

 

-‘’ Cho nên cô ấy cũng không ghét bỏ thanh danh của ta ? ‘’

 

-‘’ Đương nhiên không có a ! Tôi từng nghe thấy a , chị ấy yêu anh nha !’’ Cô khó hiểu nhìn hắn .’’ Chị ấy đánh giá anh rất cao , lại hy vọng tôi có thể gả cho người tốt, cho nên cuối cùng chị ấy đem quyền lợi lựa chọn giao cho tôi , mà tất cả trách nhiệm chị ấy sẽ gánh chịu. ‘’

 

-‘’ Cô ấy nguyện ý đem tôi tặng cho cô ? ‘’. Nghe được chính mình bị coi như thương phẩm hàng hóa để bị người khác chọn tam lấy tứ , Lăn Dục Vĩ có chút để ý . Nhưng những lời nói của Hàn Thấm cùng em gái hắn rất muốn nghe tiếp , vả lại giữa em gái và người yêu phải chọn, Hàn Thấm phải lựa chọn thống khổ , giãy dụa như thế nào hắn có thể lý giải được , cũng âm thầm may mắn vì nguyên nhân này mà cuối cùng Hàn Thấm đã trở thành vợ hắn. “ Nếu cô ấy nói về tôi không ít lời hay, vì sao cô lại lựa chọn Hướng Kình ? ‘’

 

-‘’ Bởi vì tôi không biết anh nha, mà chị gái lại yêu anh như vậy , tôi đương nhiên là muốn thành toàn cho hai người . Anh không biết khi chị gái nói để ta lựa chọn , biểu tình của chị ấy như là muốn khóc ý ‘’ Hàn Ngữ thở dài.

 

-“ Chị ấy kì thực cũng không muốn làm như vậy , tôi cho đến bây giờ cũng chưa bao giờ thấy vẻ mặt buồn bã lại khổ sở như thế , giống như là ông trời sắp sập xuống rồi ý .Chị ấy luôn luôn rất thương tôi, luôn muốn bảo hộ tôi, cũng muốn đổi lấy hạnh phúc cho tôi. Dù sao chị ấy có có thói quen đem tất cả những khổ sở ,đau thương ,vất vả đều gánh trên vai mình , trước kia mặc kệ là bị ba ba đánh , bị anh trai khi dễ, chị ấy đều không có khóc đâu ! ‘’

 

-‘’ Ba các cô đối xử với hai người thật tệ sao ? ‘’ Hàn Thấm từ nhỏ đến lớn đến tột cùng bị bao nhiêu ủy khuất, mới có thể dưỡng thành cá tính kiên cường như hiện tại ?

 

-‘’ Bởi vì ba không thích con gái… ‘’ Nói đến đây, Hàn Ngữ ôm bất bình. ‘’ Ba ba thực thích hưởng thụ , cho nên cuộc sống vật chất của chị em tôi kì thực không thiếu thốn , nhưng ba ba chỉ cần sinh ý không thuận lợi , sẽ đánh chị ấy cho đến khi hết giận thì thôi, mà chị gái lại luôn bảo hộ tôi, cho nê ba ba sẽ đánh luôn gấp đôi. Anh trai thì càng đừng nói nữa, từ nhỏ đến lớn khi dễ chúng ta vô số lần đều không đếm được , nếu lời nói có thể giết người, tôi nghĩ tôi và chị ấy đã sớm không còn sống đến bây giờ. Chị gái của tôi là người chị gái tốt nhất trên thế giới! ‘’

 

Cho nên Hàn Thấm khi chưa đi lấy chồng, ở nhà sẽ không có quá vài ngày là ngày lành , mà sau khi lớn lên phải vì cái gã Hàn Phong bại hoại kia, phải cứu hắn ra khỏi bao nhiêu rắc rối , cuối cùng thật vất vả gả cho người trong lòng, lại bị chồng  nghi kị cùng ghét bỏ , lại còn lấy phải người không muốn tiếp quản gia nghiệp.

 

Hắn đến tốt cùng có còn là một thằng đàn ông không ? Làm cho chính người con gái mình yêu từng bị nhiều ủy khuất như vậy , mà cuối cùng mình còn là người hại cô ấy nhiều nhất ?

 

Hắn vì sao không tín nhiệm cô một chút ? nhiều nhiều chiếu cố một chút ? Đơn giản là hiểu lầm vậy mà không đi chứng thực ? đem lòng tự tôn của chính mình như một bức tượng cao cao tại thưọng ? cuối cùng vừa khổ cô lại khổ chính mình , như vậy hắn, có tư cách gì mà lại yêu cô ? Dựa vào cái gì mà đi vãn hồi cô ?

 

Nếu từ nay về sau chỉ còn là những ngày thiếu cô, hắn còn sống sung sướng được sao ? Phát hiện nguyên lai chính mình như vậy yêu cô, như vậy đau lòng vì cô, Lăng Dục Vĩ cơ hồ mắng to chính mình ngu xuẩn.

 

-‘’ Hàn Ngữ, tôi từ đầu đến cuối đều hiểu lầm Hàn Thấm. Vì sao từ trước khi kết hôn, khi biết tôi là Lăng Dục Vĩ, cô ấy không trực tiếp nói cho tôi biết kế hoạch của cô ấy ? ‘’

 

-‘’ Tôi đã nói rồi , bởi vì chị ấy phải bảo vệ tôi . Chị ấy không có khả năng đến hỏi anh có đồng ý chuyện thay đổi cô dâu hay không, càng không muốn anh phá hư kế hoạch này .Chị em chúng tôi bị gả đi không nghi ngờ là bị ba tôi bán đi , căn bản là không thể thừa nhận điều kiện thất bại !’’ Cô trợn mắt trừng hắn . ‘’ Tôi nghĩ đến chị ấy gả cho anh về sau sẽ có được hạnh phúc , kết quả là anh cự nhiên khiến chị ấy bỏ đi ? Nói cho anh , tôi cũng sẽ bảo hộ chị mình ! Nếu anh không thể cho chị ấy hạnh phúc, tôi nhất định sẽ cho anh đẹp mặt ! ‘’

 

Nhìn cô em vợ sức trói gà còn chả chặt , lời của cô ấy đúng là chả có tính uy hiếp gì cả .Nhưng Lăng Dục Vĩ vẫn là sắt son nói lời thề : ‘’ Hàn Ngữ, tôi cam đoan tôi sẽ yêu cô ấy, đối xử tốt với cô ấy .Cô có thể nói cho tôi biết, Hàn Thấm có khả năng sẽ đi đâu ? ‘’

 

-‘’ Tôi thật sự không biết  ‘’ Cô chăm chú nhìn hắn một hồi rồi mới nói : ‘’ Bất quá chị ấy là người rất có ý thức trách nhiệm, chị ấy không có khả năng mặc kệ mà bỏ lại công tác cùng gia đình , hơn nữa chị ấy tuyệt đối sẽ không trốn tránh vấn đề. Anh chỉ cần ngẫm lại , công tác quan trọng gần nhất của chị ấy là gì , liền có khả năng tìm được chị ấy. ‘’

-‘’…. Tôi đã biết ‘’

 

Này lời nói nhắc nhở Lăng Dục Vĩ, nhưng cũng đánh hắn một cái tát  – hắn yêu cô nhưng không đủ hiểu cô , nếu không hiểu lầm cô lâu như vậy, cũng không biết khả năng là cô sẽ đi đến đâu. 

 

 

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Ba 9, 2012 in Đang edit

 

One response to “Cô Dâu Không Nên Là Em Chương 6

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: