RSS

Cô Dâu Không Nên Là Em_ Chương 4.2

04 Mar

Edit : Trang Nee

Beta :kunb0s2toma

 

 

Hắn tiến đến chỗ cái gối, chỉ thấy cô hai tay giơ lên cao rồi xấu hổ hạ xuống.

-“Như thế nào? Không ngủ với cô, cô sẽ mưu sát chồng sao?”. Hắn nhặt chiếc gối, đem nó quăng lên giường.“Có vẻ như là  ‘khí chất cao quý’ điểm này của cô, không có diễn trò ở trước mặt tôi .” Khóe mắt không khỏi nhìn vào đèn ngủ đủ màu cạnh giường, may mắn thay cô không ném ra cái này.

-“Em không có ở trước mặt anh diễn trò!”

Cô muốn nói rõ ràng, nhưng hắn lại cầm lấy chìa khóa xoay người ra khỏi phòng. Hàn Thấm đuổi theo ra ngoài cửa phòng, chỉ thấy được Lăng Phú Quý và Lăng mẫu ngồi ở phòng khách, trơ mắt nhìn con đi vào thư phòng, sầm một tiếng đem cánh cửa đóng chặt lại, đem cô con dâu mới nhập môn là cô quăng đi.

-“Ba…… Mẹ.” Cô không biết chính mình nên phản ứng như thế nào , dù sao ở đêm tân hôn bị chồng bỏ rơi, quả thật xấu hổ đến cùng cực.

Lăng mẫu đối với cô chính là thờ ơ, mà còn lại Lăng Phú Quý  nhíu mày nhìn cửa thư phòng, mặt không chút thay đổi chuyển hướng nhìn cô, chứng cớ bình thản lại hơi cảnh cáo,“Tuy rằng cô không phải chúng ta chờ mong cái kia con dâu , nhưng dù sao cũng là qua môn, chúng ta đã muốn thay cô đưa hắn ở lại trong nhà, có thể hay không được đến tâm hắn , cần nhờ chính cô.”

Hàn Thấm thế này mới bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai ba chồng thật sự hướng Lăng Dục Vĩ nói qua cái gì đó , mới làm cho hắn hiểu lầm cô hướng ba chồng cáo trạng, làm cho ông đến uy hiếp hắn.

Bất quá so với hiểu lầm lớn giữa vợ chồng bọn họ , cái này hiểu lầm nhỏ thật không trọng yếu. Có vẻ sau khi nói xong hai người kia cũng không để ý đến cô, tiếp tục xem tivi, hơn nữa mới vừa rồi bọn họ thái độ cùng lời nói, tràn ngập nhắc nhở cô, tại đây trong nhà này, cô là tứ cố vô thân.

Lăng gia, không ai giúp đỡ cô.

-“Chú Davy , quả táo của cháu vẽ đẹp lắm, xem có đẹp không?”

Cần Cần đem bức vẽ đưa tới trước mặt Lăng Dục Vĩ , lại phát hiện hắn hai mắt vô thần ngẩn người, không biết đang suy nghĩ cái gì.

-“Chán ghét! Chú cũng không để ý cháu!” Cô bé giận dỗi, bàn tay nho nhỏ bắt lấy cánh tay hắn dùng sức lay động.

-“Cháu cũng vẽ tốt lắm! Cháu cũng vẽ tốt lắm!”

Một đám trẻ con đột nhiên nhao nhao lên, tranh nhau muốn Lăng Dục Vĩ xem bọn chúng vẽ, đem Cần Cần đẩy qua bên cạnh, hại tiểu cô nương ủy khuất đến độ muốn khóc.

Tình huống này giống như đại quân tiếp cận làm Lăng Dục Vĩ kinh động, thế này mới phát hiện là mình còn đang ở lớp học, bình thường, hắn hay tới khu tiểu học địa phương xa xôi, để dạy vẽ cho lũ trẻ có năng khiếu hội họa yêu thích nghệ thuật, cũng bởi vậy hắn có rất nhiều bạn nhỏ kém hơn hắn mười tuổi , ngay cả thầy giáo ở lớp học , cũng trở thành bạn thân của hắn.

-“Thật có lỗi, chú ngẩn người, không phát hiện mọi người vẽ tốt lắm.” Hắn mỉm cười tiếp nhận mọi người giấy vẽ,“Chú mở ra xem nha! Có hay không ở mặt trái viết tên nha? Nếu không đến lúc đó chú  tưởng nhầm bức vẽ là của Cần Cần, chú  đây mặc kệ nha!”

-“Có!” đám nhóc kêu lên, nhất là bị đụng đến bên cạnh Cần Cần kêu lớn , sợ chính mình họa làm thật sự bị vương tiểu minh xử lý.

Giao xong, đám nhóc lập tức giải tán đi chơi đùa, chỉ còn có Cần Cần ở lại,  đi tới bên cạnh Lăng Dục Vĩ .

-“Chú cháu vẽ là quả táo!” Vì là người thứ nhất nộp bài, bức vẽ của cô bé ở ngay đầu tiên, tay nhỏ bé không ngừng khoa tay múa chân,“Trên quả táo còn có con sâu lông, sâu lông được tô màu sắc rực rỡ, mặt trên có cầu vồng sẽ sáng lên, mặt trên cầu vồng có chim nhỏ bay tới bay lui , sâu lông trên thân có những đốm đốm, còn có chân sâu lông , nhìn xem như một dãy phòng ở, màu của táo đỏ là màu xanh nước biển……”

Lăng Dục Vĩ nhìn bức vẽ của cô bé, thập phần đánh giá cao việc táo bạo sử dụng màu sắc và sự sáng tạo của cô bé. Liền ngay cả người lớn như hắn, cũng không thể tưởng tượng sáng tạo được như thế, không khỏi vươn tay sờ sờ đầu của cô bé.

-“Cần Cần vẽ thật tốt!” Hắn tự đáy lòng ca ngợi, tiểu cô nương lại giống như không được khen ngợi , ngược lại nghiêng đầu buồn bực nhìn thẳng  hắn.

-“Chú, chú hôm nay là lạ.” Cô bé nhanh mồm nhanh miệng tâm đắc nói ra quan sát của mình.“Quả nhiên cùng thầy A Nghĩa nói giống nhau.”

-“Thầy A Nghĩa nói cái gì?” .Hắn lơ đãng thuận miệng hỏi, một bên thưởng thức của nàng bức vẽ.

-“ Thầy A nghĩa nói, chú vừa mới cưới vợ, đánh mất đi mùa xuân.” Nói xong, cô vừa nghi hoặc hỏi:“Vì sao cưới vợ lại sẽ bỏ lỡ mùa xuân ?”

Lăng Dục Vĩ nghe rõ những gì Cần Cần nói , thiếu chút nữa lỡ tay  xé rách bức tranh.“ Không nên nghe thầy A Nghĩa giảng loạn! Loại giáo dục này của hắn thật là phá hủy cây non quốc gia.”

-“Vì sao chú bỏ lỡ mùa xuân lại là tàn phá cây non quốc gia ?” Tiểu cô nương hiếu kỳ hỏi.

-“Bởi vì……” Thật muốn đâm đầu chết, hắn thừa nhận chính mình mới vừa rồi trong đầu quanh quẩn, tất cả đều là Hàn Thấm kia nữ nhân, nhưng hắn chính là phiền lòng của cô tồn tại luôn quấy nhiễu suy nghĩ của hắn, cũng không phải theo như lời A Nghĩa cái gì tư xuân!

Đúng vậy, hắn đã sớm chặt đứt tình yêu đối với cô , thế nào còn có thể nhớ tới cô?

-“Cần Cần,” hắn chống đỡ không được , đành phải chuyển hướng đề tài,“Giúp chú tìm thầy A Nghĩa đến đây được không?”

-“Được!” Có thể giúp chú thích nhất phục vụ, tiểu cô nương tự nhiên là không thể từ chối.

Cô bé nhanh chóng chạy đến phòng học phía sau, kéo đến một cái béo mập, người đàn ông trung niên mặt hiền hòa.

-“Thầy A nghĩa, chú tìm thầy!” Cần Cần lôi kéo hắn ngồi ở bên cạnh Lăng Dục Vĩ ,“Thầy, vì sao thầy nói chú ở bỏ lỡ mùa xuân ? Bây giờ là mùa hè nha! Còn có, chú nói thầy tàn phá…… Cái gì cây non, đó là có ý tứ gì?”

Cái này làm hai cái người lớn đều ngây ngẩn cả người, sau một lúc, đều là lắc đầu rồi cười khổ. A Nghĩa vội vàng cầm mấy viên kẹo cho Cần Cần , đem cô bé đuổi tới một bên.

-“Cậu lại như vậy ‘Hủy nhân không biết mỏi mệt’ , tôi thật lo lắng người chủ tương lai quốc gia chúng ta .” Lăng Dục Vĩ không khỏi bắt đầu chế nhạo bạn tốt.

-“Ai biết sẽ bị cô bé nghe được? Cậu có thấy mấy đứa nhóc này sau khi tôi dạy bảo, cùng khỉ con giống nhau sao ?” A Nghĩa cười to sau tò mò hỏi:“Sau đám cưới! Cậu với thê tử của cậu ở chung như thế nào?”

Bởi vì hắn chính là thầy giáo đơn thuần , cá tính hào sảng trọng nghĩa khí, lại cơ hồ là ẩn cư ở trong núi cả ngày cùng tiểu bằng hữu làm bạn, bởi vậy Lăng Dục Vĩ thực yên tâm mà đem chính mình bí mật nói cho hắn, bao hàm cùng quá khứ với Hàn Thấm .

-“Cô ấy tựa hồ bị ba tôi bắt ép đến công ty đi làm, cho nên chúng ta hai người không thường gắp mặt, cũng cơ hồ chưa nói quá một câu.” Lăng Dục Vĩ làm bộ như không cần nhún vai.

-“Tôi thấy……” A Nghĩa nheo lại mắt,“Là cậu tên này xấu tính cố ý không cùng người ta nói chuyện đi?”

-“Tôi không phủ nhận.” Bởi vì đối với cô cảm giác lại vừa yêu vừa hận, hắn chỉ có thể làm như không thấy.

-“Tôi nói cậu cũng thật là người  kỳ quái, nếu còn thích cô ấy, sẽ cấp cho nhau một lần cơ hội! Vợ chồng là muốn sống cả đời, cậu chẳng lẽ muốn như vậy cùng cô ấy lâm vào bế tắc?” Đối với sự ngoan cố của hắn, A Nghĩa chỉ có thể lắc đầu.

-“Nhưng là tôi không thể tha thứ sự lừa gạt của cô ấy cùng tâm cơ.” Hơn nữa cô ấy hiện tại chính thức vào Lăng Uy xí nghiệp công tác, lại ứng với tâm kế cô ấy từng thừa nhận , tự nhiên hắn không thể chấp nhận.

A Nghĩa trầm ngâm một chút, đột nhiên hỏi:“Cậu cảm thấy cô ấy đẹp sao?”

-“Không cần hoài nghi xinh đẹp.” Chính là ai biết xinh đẹp bề ngoài, đúng lại là thứ người đầy gai.

-“Vậy, cá tính cô ấy được không?”

-“Nếu cô ấy  phía trước không phải là diễn trò……” Nhìn A Nghĩa một mực mướn hắn thành thực bày tỏ, Lăng Dục Vĩ nhếch miệng, đành phải theo tình hình thực tế nói:“Như vậy của cô ấy cá tính quyết đoán kiên cường, có chủ kiến cũng không bảo thủ, hẳn là xem như khá tốt.”

-“ừ…… Cùng cậu chơi thân sao?”

-“Sau hôn lễ chúng ta chưa từng nói một câu, còn lúc trước chúng ta không có gì giấu nhau.”

Hỏi xong trọng điểm, A Nghĩa khơi nhướn lông mày, thực không cho là đúng.“Cho nên cậu đối với cô ấy đánh giá rất cao, người như vậy bỏ lỡ không phải thực đáng tiếc sao? Các cậu hiện tại bất quá là giữa nhau còn tồn tại hiểu lầm, hiểu lầm giải tỏa không phải tốt lắm sao?”

Lăng Dục Vĩ tức giận bĩu môi.“Nhưng là hiện tại tôi căn bản không nghĩ cùng cô ấy có cái gì tiếp xúc.”

Hắn không dám thừa nhận chính mình sợ lại yêu cô, cũng không nghĩ muốn thỏa mãn ý của cô, làm cho cô đạp qua đầu hắn ở Lăng gia cùng Lăng Uy xí nghiệp muốn làm gì thì làm, vạn nhất tiếp sau đó lại càng nhiều lừa gạt , hắn không hiểu được chính mình còn có thể thừa nhận được bao nhiêu.

-“Cậu lại muốn tiếp tục trốn tránh!” Chỉ cần liếc mắt một cái, A Nghĩa chỉ biết hắn suy nghĩ cái gì. Yêu càng sâu lại càng sợ hãi, bạn tốt đã sớm không thể tự cứu vãn, chính là [trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường] thấy không rõ lắm.“Davy, hãy để tôi khuyên cậu một câu, chuyện nên đối mặt  sớm hay muộn cũng phải đối mặt, không cần chờ đến sự tình không thể vãn hồi, thương tổn đã muốn quá sâu, đến lúc đó cậu nghĩ hối hận cũng đã muộn.”

Đây là ngày thứ mười ba ở Lăng Uy xí nghiệp công tác .

Hàn Thấm cầm một đống văn kiện đi qua văn phòng, viên công thấy cô, nhiều lắm chính là gật đầu khách sáo, có nịnh nọt chút thì kêu nàng một tiếng phó tổng, đại đa số là sau khi cô đi , bắt đầu cúi đầu khe khẽ nói nhỏ, chỉ trỏ.

Cô hiểu được bọn họ đang nói cái gì. Mới vào cửa được vài ngày, Lăng Phú Quý nghe xong những việc cô từng trải qua, liền cho cô vị trí phó tổng giám đốc Lăng Uy xí nghiệp ,lại là đại tiểu thư Hàn thị xí nghiệp đối địch của công ty , bởi vậy, mười người thì  có đến tám viên công đều cho rằng cô rắp tâm bất lương, khẳng định là tới đánh cắp cơ mật hay là là tới làm nội gián.

Ở trong phòng phó tổng ngồi vào chỗ của mình, cô đã muốn chính mình đừng đi để ý những người đó, nhưng trước khi mà vào công ty, Lăng Phú Quý đối với cô một phen lời nói thấm thía , trong lời nói như là cảnh cáo , xoay vòng trong tâm trí cô —

-“Nói thực ra, Hàn thị xí nghiệp muốn ta nguồn lực , tôi nguyên tưởng rằng gả vào sẽ là Hàn Ngữ, cô ta đơn thuần dễ khống chế, khả năng hiệp trợ tôi đạt tới mục đích, nhưng khi tôi biết tân nương thay đổi người mà không có ngăn trở, là vì tôi biết cô có tài. Hàn thị xí nghiệp thiếu cô, sẽ nhanh suy yếu, nếu tôi có thể trọng dụng cô, như vậy Lăng Uy xí nghiệp sẽ có nhiều thêm một cái người lãnh đạo mới, có thể thay thế được Dục Vĩ đối với buôn bán không có hứng thú . Hàn Thấm, cô nguyện ý vào công ty giúp tôi chứ?”

Ngay lúc đó cô thực hiểu được, này cũng không phải phải công ty giao cho cô kế thừa, mà là muốn cô hỗ trợ trông coi gia nghiệp, thẳng đến đời thứ ba tiếp quản. Nhưng mà căn cứ vào tình yêu  đối với Lăng Dục Vĩ cùng đối với chính mình tự tin năng lực , càng căn cứ vào khi Hàn thị xí nghiệp bị áp chế không cam lòng, dứt khoát kiên quyết đáp ứng Lăng Phú Quý.

Tuy rằng bất đắc dĩ, cô cũng không chịu thua, kiên trì dùng chính mình năng lực cùng trí tuệ vượt qua hết thảy việc này, chứng minh cô một mình cũng có thể  chống đỡ được rất tốt Lăng Uy xí nghiệp, cho nên quá trình chỉ có thể nói gian khổ vô cùng.

Cho dù lời nói của Lăng Phú Quý vẫn giống như tòa đại sơn, nặng nề đặt ở trong lòng cô, nhưng đồng dạng cũng là một loại trợ lực, làm cho cô có thể có hiệu suất tập trung chú ý công sự, đối mặt với  lực cản.

Bình tĩnh xem qua tất cả tư liệu có liên quan tới Lăng Uy , Hàn Thấm càng xem trong lòng càng sợ hãi.

-“Nguyên lai…… Lăng Dục Vĩ được làm việc này, được tổ chức đấu giá , triển lãm cùng bán hàng từ thiện, làm mục đích từ thiện lớn…… Thật không nghĩ đến tác phẩm hắn có thể bán ra với mức giá cao như vậy!” Cô xem lại định giá bán đấu giá, lại đối chiếu với hạng mục chi tiêu, rõ ràng phát hiện có chỗ kỳ quái.“Vì sao các khoản thu chi của quỹ lại không hợp nhau? Cái kia không phù hợp đi nơi nào?”

Cô nhanh chóng ấn máy tính, quả nhiên thiếu hụt rất nhiều, này đại biểu cho tiền đến trên tay Lăng Dục Vĩ cuối cùng , chỉ còn một nửa số tiền bán đấu giá.

Trái lo phải nghĩ, cô hơi do dự cầm lấy điện thoại, gọi cho người chồng kết hôn đã ba mươi vài ngày nhưng lại nói nói không vượt qua mười câu kia.

Điện thoại chuyển được, nghe thanh âm đáp ứng của hắn, cô đột nhiên nói không nên lời. Bình thường gặp mặt, hai người cũng chỉ có lời nói lạnh nhạt, chưa từng nói chuyện qua điện thoại, âm điệu của hắn mới có thể  nhu hòa như thế, làm cho cô yên lặng nghĩ đến hai người vẫn là cảm tình thật sâu, thật không muốn phá vỡ không khí thế này.

-“Em là Hàn Thấm.” Cô báo tên mình , vẫn là phải  đối mặt với thực tế.

Quả nhiên, nên kia điện thoại thanh âm lập tức trở nên lạnh như băng, giọng mang theo một ít  không kiên nhẫn.

-“Có chuyện gì? Không có việc gì không cần gọi điện thoại cho tôi.”

-“Em không có như vậy nhàn rỗi.” Tên kia quả thực lợi hại, câu nói đầu tiên đã làm cho cô tức giận, nhưng cô gọi điện vốn không phải để cãi nhau với hắn, cho nên hắn âm điệu vẫn như nhau bình tĩnh.“Em chỉ là có chuyện muốn hỏi anh.”

-“Chúng ta có chuyện gì sao?” Hắn như trước vẫn duy trì hờ hững đáp lời.

Nếu không phải bận tâm quyền lợi của hắn, cô còn chẳng muốn gọi cho hắn cuộc điện thoại này! Đùa giỡn cái gì tàn nhẫn! Hàn Thấm ở trong lòng thầm mắng, nhưng nghi vấn vẫn cứ phải hỏi, cô đành phải tự động xem nhẹ sự không thân thiện của hắn.

-“Em muốn hỏi anh, Quỹ Văn hóa Lăng Uy , số tiền chi ra được trực tiếp đưa vào tài khoản sao?”

Lăng Dục Vĩ trầm mặc một chút, thanh âm đột nhiên trở nên phòng bị.“Cô hỏi cái này làm gì?”

-“Anh yên tâm, em đối với tiền của anh không có hứng thú.” Nếu không phải nói qua điện thoại, cô tin tưởng chỉ cần nghe hai câu cô sẽ thưởng cho hắn nắm đấm.“Em chỉ muốn biết, cơ chế chi tiêu và thu nhập của quỹ hoạt động thế nào? Còn có, anh có biết hay không tổng ngân sách quỹ hội một năm ?”

Này liên tiếp các vấn đề trực tiếp lại sắc bén làm cho Lăng Dục Vĩ cảnh giác cao nhất, hắn có chút thô lỗ nói:“Cô quản nhiều như vậy muốn làm cái gì? Hiện tại cô là nghĩ muốn khống chế nguồn kinh tế của tôi , hay là muốn dùng tiền tài áp bức tôi nghe lời cô? Tôi nói cho cô biết, ba cho cô vào công ty, không phải muốn cho cô làm loạn……”

Hàn Thấm nghe xong nổi trận lôi đình. Cái này toàn bộ ai làm, hắn cư nhiên không chút nào chứng thực liền toàn bộ đổ lên trên người cô! Chẳng lẽ hắn không biết, chính là bởi vì hắn không nghĩ tiếp quản công ty, Lăng Phú Quý mới có thể lấy công việc đổ hết lên đầu cô; Mà cô nguyện ý nhận hết tất thảy  đau khổ này, là vì cô muốn cho hắn tự do đi làm chuyện hắn muốn, bởi vì cô không muốn làm cho hắn ở nghệ thuật sáng tác phải chịu những việc này quấy nhiễu, bởi vì cô…… Thương hắn!

-“Lăng Dục Vĩ tiên sinh, thỉnh câm miệng của anh lại, em cự tuyệt nhận những điều vu khống.” Cô cũng có tính khí của cô , cũng không phải là chỉ biết làm một cô con dâu ủy khuất.“Tôi hỏi chút vấn đề này , là vì lợi ích nhân quyền , muốn hay trả lời hay không là tùy anh.”

Lăng Dục Vĩ im lặng , một lúc sau , hắn giống như vừa trải qua đấu tranh nói :“Trong trường hợp này, tôi từ chối trả lời vấn đề của cô.”

Cự tuyệt này không thể nghi ngờ là đối với nội tâm Hàn Thấm thật mạnh đả kích. Hắn vẫn là không tín nhiệm cô! Một tháng lãnh đạm cuộc sống hôn nhân , cùng với địch ý ngày càng cao dảu hắn, đều làm cho nàng cảm thấy hảo mệt mỏi, đều nhanh không biết chính mình đến tột cùng là vì ai vất vả vì ai việc.

-“Dục Vĩ…… Chẳng lẽ chúng ta không thể chung sống hòa bình sao?” Cô có chút mệt mỏi hỏi.

Sự mệt mỏi của cô thông qua thanh âm rơi vào tai Lăng Dục Vĩ , hắn bị tác động cũng không nhỏ hơn so với cô , nhưng mà nếu thử mở lòng một lần nữa, hắn còn cần một đoạn thời gian, huống chi cô hôm nay hỏi vấn đề, lại là mẫn cảm như vậy.

Suy nghĩ, hắn quyết định không tiết lộ một tia cảm xúc, thậm chí còn muốn tăng cường che giấu tình cảm cùng mong muốn mãnh liệt bên trong của mình .“Hàn Thấm, hiện tại mặc kệ cô hỏi cái gì, tôi đều sẽ hoài nghi động cơ của cô , cho nên, chúng ta về sau tốt nất  vẫn là không nên can thiệp chuyện của nhau.”

Nguyên lai hắn thật sự đề phòng cô đến tận bây giờ……

Hàn Thấm dường như bị hắn bức tới khóc, nhưng một cỗ bất bình oán khí kiên trì cũng không chịu thua kém, làm cho cô vẫn có thể bình tĩnh tiếp nhận thách thức của hắn.“Tốt lắm, anh đã cự tuyệt giao tình, em không miễn cưỡng anh, bất quá ngày sau nếu là đã xảy ra vấn đề gì, anh tốt nhất đừng lại đem trách nhiệm giao cho em.”

 

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Ba 4, 2012 in Đang edit

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: