RSS

Cô Dâu Không Nên Là Em _ Chương 4.1

28 Feb

Edit : Trang Nee

Beta : kunb0s2toma

———————–

Một hồi mạc danh kỳ diệu( không thể giải thích) hôn lễ ô long* liền như vậy kết thúc, chú rể cùng cô dâu , không nói với nhau quá một câu, cho đến khi chấm dứt tiễn khách, trở lại phòng nghỉ thân nhân , hai người mới có thể ở cùng một chỗ, đem nghi hoặc lẫn nhau cùng uất giận nói rõ ràng.

Ở hôn lễ lúc mới gặp Hàn Thấm hắn liền kích động, Lăng Dục Vĩ đến bây giờ đã dần dần lấy lại bình tĩnh, hắn lại chuyển hóa vì theo thường tình đoán rằng. Cô cùng hắn lần lượt gặp nhau, nay hồi tưởng lại không khỏi cảm thấy quá trùng hợp, mà cô trước đây lại lấy hình tượng cá tính mà hắn yêu thích nhất xuất hiện, nếu đây hết thảy thật sự là của cô thiết kế, như vậy nữ nhân này tâm cơ không khỏi thật quá mức đáng sợ.

Nhưng là hắn không hiểu động cơ của cô . Nhớ rõ ba từng đối với hắn nói qua, Hàn Thấm là một nữ cường nhân (phụ nữ mạnh mẽ), có năng lực lại có dã tâm, trái lại hắn đối với  gia nghiệp cũng không mưu cầu danh lợi, trừ bỏ ở giới nghệ thuật có chút thành tựu, về phương diện khác hẳn là sẽ bất thành làm cho một người phụ nữ mạnh mẽ coi là điều kiện quan trọng.

-“Nghe nói, cô nguyên bản là muốn gả nhập Hướng gia ?” Trong lúc yên tĩnh ngượng ngùng , hắn mở miệng, bắt đầu câu chuyện bằng thông tin ba từng đề cập.

-“Đúng” Cô bình tĩnh trả lời, chuẩn bị tâm lý thật tốt đối mặt với vấn đề mà hắn sắp chất vấn.

-“Vậy vì sao cô lại cùng Hàn Ngữ trao đổi, sao cô lại gả vào nhà chúng tôi?”

Hàn Thấm chần chờ một chút. Nếu nói thực ra lý do, hắn có lẽ sẽ thẹn quá hóa thành giận, nhưng mà sau khi biết David chính là Lăng Dục Vĩ , cô không nghĩ lại lừa gạt hắn bất cứ điều gì , bởi vì quả thật là cô chủ đạo sự kiện lần này, nguyên bản cô dâu của hắn mạc danh kỳ diệu (không thể ngờ) bị thay đổi người, cô giấu diếm thân phận của mình chưa báo cho hắn biết là cô thiếu hắn trước.

-“Bởi vì, nghe nói Hướng gia trưởng Tử Hướng Kình, là một nam nhân có trách nhiệm, Tiểu Ngữ…… Em gái ta Hàn Ngữ cá tính đơn thuần thiên chân, cho nên ta nghĩ Hướng Kình sẽ chiếu cố nó thật tốt……”

Cô châm chước dùng từ, nhưng Lăng Dục Vĩ cũng không phải ngu ngốc, lập tức nghe ra ẩn ý trong lời cô nói , một trận cười lạnh nổi lên trên mặt hắn .

-“Mà con của Lăng gia là cái phế vật không ra gì , ở trên thương trường  không danh tiếng, cô sợ tôi sẽ ba bữa lại hành hạ em gái bảo bối của cô sao?” Hắn tự giễu, không thể tưởng được hắn ở trong lòng cô lại đánh giá thấp  như vậy.

-“Kia chính là nghe đồn.” Hàn Thấm vội vàng giải thích :“Nhận thức anh sau này, tôi biết anh chính là đối với buôn bán không có hứng thú, không có nghĩa là anh không năng lực……”

-“Mà cô có năng lực.” Lăng Dục Vĩ càng ngày càng không chịu nổi suy nghĩ của cô .“Tôi nhớ rõ ba từng nói qua, cô ở xí nghiệp Hàn thị không có không gian để phát huy , mà tôi đối với gia nghiệp lại không nóng lòng, cho nên gả đến Lăng gia vừa vặn là để thỏa mãn ý của cô, có thể thay đổi thiên địa? Tôi hy vọng cô sẽ không đem xí nghiệp Lăng Uy cùng ba tôi đều trở thành đứa ngốc !”

Hắn dường như đối với trò chơi này chán ghét đến cực điểm. Không thể tưởng được chính người con gái mình đem lòng yêu, đúng là dã tâm như thế sâu, lợi dụng tình yêu làm quân cờ để đạt được thành công sự nghiệp ,đem tình cảm của hắn đối với cô trở thành bàn đạp.

Hàn Thấm cơ hồ không có gì để chống đỡ , cô khó có thể vì chính mình biện giải, bởi vì lúc trước muốn thoát đi ràng buộc với xí nghiệp Hàn thị , để cho chính mình không phải vất vả như vậy nữa, cô cái gì cũng đều nguyện ý đi thử, đi làm, cho nên hắn có nghĩ quá như vậy, cho dù loại này ý niệm trong đầu chỉ xuất hiện quá một cái chớp mắt.

Lăng Dục Vĩ  chăm chú nhìn vẻ mặt biến hóa của cô, hiểu được chính mình tựa hồ nhất ngữ trung, thấy lạnh cả người từ chân thẳng lên đến đầu.

-“Cho nên ngày đó lúc cô nói lời từ biệt , đặc biệt hỏi tôi có phải hay không thật sự thích cô, cũng là muốn xác nhận chính mình có phải hay không thật sự gả cho đứa ngốc như tôi?”

-“Không phải!” Hàn Thấm cũng động khí (tức giận). Của cô một mảnh thiệt tình đến hắn trong miệng toàn thành tính kế, chẳng lẽ tình yêu của hắn mới đáng giá, của cô sẽ không giá trị chút nào sao?

Hắn không thể lý giải cô vì sao có thể một bộ dáng như đúng lý hợp tình như thế. Bất quá, điều quan trọng làm hắn để ý, vẫn là……

-“Cuối cùng ta chỉ hỏi cô, trước lúc kết hôn, cô đã đã biết thân phận của tôi?”

Nhất châm kiến huyết vấn đề (vấn đề quan trọng nhất) , làm Hàn Thấm á khẩu không trả lời được, cuối cùng cô chỉ có thể nhắm mắt lại, như là phán chính mình tử hình nói:”Đúng.”

-“Mà cô sau khi biết thân phận của tôi, vì sao không nói cho tôi biết ,trong hôn lễ hôm nay cô sẽ là nữ nhân vật chính?” Hắn lạnh lùng hỏi.

Cô nói không nên lời nguyên nhân, bởi vì sự thật chân tướng là như vậy chua xót lại đả thương người, cô chỉ có thể lựa chọn trầm mặc. Chẳng lẽ cô có thể nói thực ra, cô sợ hắn sẽ hủy hôn, phá hư kế hoạch của cô? Hoặc là nói, cô thà rằng hy sinh tình yêu với hắn, cũng muốn làm cho Tiểu Ngữ hạnh phúc?

-“Lăng Dục Vĩ, anh nói như vậy cũng không công bằng! Lúc trước khi gặp anh , tôi cũng không biết –”

-“Không cần hơn nữa!” Hắn bỗng dưng đánh gãy lời của cô. Ở trong lòng hắn, cô đã muốn không còn tín nhiệm.

Hàn Thấm còn muốn giải thích, lúc này phòng nghỉ thân nhân lại đột nhiên mở ra thực không lễ phép , Hàn Mẫn Văn lửa giận tăng vọt vọt tiến vào, không nói hai lời trước hết đánh nữ nhi một cái tát.

Cô không hề phòng bị , bị cái tát đánh cho thật mạnh này đánh lên vách tường, đau tới nỗi không làm gì được.

-“Mày này không cười nữ nhân , quả thực tức chết tao !” Lăng Phú Quý vì tức giận nên chửi mắng, cũng bất chấp con rể ở đây, thầm nghĩ muốn giáo huấn đứa con gái thiếu chút nữa làm hắn mất hết mặt mũi này .“Mày thực biến đi ! Tự chủ trương cùng Hàn Ngữ trao đổi, Mày hiện tại muốn tao như thế nào giải thích với Hướng gia ?”

Đều đã muốn nghe lời xuất giá, Hàn Thấm cho rằng chính mình không hề thua thiệt Hàn gia, dù sao cha hận cô cũng là hận sẵn rồi, đau đến nóng mặt cô chỉ có thể vỗ về xoa nhẹ má , hồng hốc mắt quật cường trừng hắn.

-“Ba muốn chúng ta gả, tôi đã muốn gả cho, ba còn có cái gì không hài lòng ?”

-“Hừ! Mày cho là chính mình thực thông minh sao? Nói cho mày, chọc Lăng đổng sự cùng Hướng đổng không hài lòng, Hàn thị xí nghiệp nhất định tài chính đều sẽ lấy không được, mày cũng đừng tưởng ở Lăng gia sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn!” Hàn Mẫn Văn sắc bén nói.

-“Tài chính?” Lăng Dục Vĩ đột nhiên ra tiếng, hắn hướng chỗ Hàn Thấm đang đi đến từng bước , nghiêm mặt hỏi:“Cô gả nhập nhà chúng tôi, trong đó điều kiện tương tự như Lăng Uy xí nghiệp là phải cung cấp tài chính  cho Hàn thị xí nghiệp sao?”

Cô biết chỉ cần trả lời vấn đề này, cô cùng hắn tình yêu có lẽ là dừng lại tại đây, nhưng mà đã đến tình trạng này, cô giấu diếm còn có ý nghĩa gì , dù sao đến cuối cùng hắn đều sẽ biết .“….. Hàn thị xí nghiệp bởi vì hiệp ước  lần trước lỗ không ít, vấn đề cấp thiết phải xoay sở……” Cô chỉ có thể bi ai thừa nhận.

-“Mày nói nhiều như vậy làm gì dù sao cũng là do mày thiếu năng lực , ngay cả tiền đều lấy không được!” Càng nói càng tức nên Hàn Mẫn Văn lại duỗi cánh tay, nghĩ muốn đánh thêm cái tát, lần này lại bị một bàn tay mạnh mẽ khác bắt lấy.

-“Mặc kệ cô lấy cái gì lý do gì gả nhập Lăng gia, đều đã muốn là người của tôi, hy vọng ông không cần gặp mặt cô ấy !” Lăng Dục Vĩ giận tái mặt không hài lòng mở miệng.

Hắn cũng không hiểu được chính mình , rõ ràng hận cô , lại khi nhìn thấy cô bị đánh, tâm lại có như đao đâm vào , hắn xem thường chính mình như vậy mềm lòng .

Hàn Thấm khó có thể tin nhìn hắn, cô đều đã chuẩn bị tâm lý sẵng sàng để người cha đánh, không thể tưởng được Lăng Dục Vĩ lại vìcô ngăn cản, còn tuyên bố quyền sở hữu.

Trong lòng một cỗ chua xót lẫn hy vọng chờ đợi đan xen vào nhau, hai người bọn họ tình yêu, có hay không còn một chút hy vọng?

Hàn Mẫn Văn cảm nhận được bên trong bầu không khí kỳ lạ, lại bị con rể mới chống đối, hé ra nét mặt già nua thoáng chốc lúng túng, chỉ có thể căm giận bất bình rời đi.

Trong phòng nghỉ lại trở lại yên tĩnh, Lăng Dục Vĩ nhìn dấu tay in đỏ chót trên khuôn mặt trắng nõn cũa cô , vươn tay muốn vuốt ve, nhưng lại khựng lại trước cô, tay gắt gao nắm thành quyền thu về .

Hàn Thấm nhịn không được đánh vỡ trầm mặc,“Vừa rồi cám ơn anh.”

Lăng Dục Vĩ không biết chính mình nên nói gì, đối với cô tình cảm đã muốn phức tạp, quá sâu lại rất thống khổ, nếu khi cuộc chơi này bắt đầu, hắn đã chuẩn bị làm ngơ cuộc hôn nhân này, nhưng khi sau khi biết cô dâu hoán đổi là cô, liền làm không được.

-“Tôi chỉ là không quen nhìn có người bạo lực, không có  ý tứ gì khác”. Cảm thấy chính mình không thể cùng cô ở cùng một chỗ thế này, hắn cầm lấy tây trang áo khoác, vô tình xoay người đi ra ngoài.“Về phần cô, đã muốn thành công gả vào Lăng gia, có thể hay không đạt được những gì cô muốn, cô sử dụng chính thủ đoạn của cô đi, thứ lỗi tôi không phụng bồi!”

Này chẳng khác gì hắn tỏ vẻ chỉ muốn duy trì cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, Hàn Thấm vội vàng nâng làn váy rất nặng, ý muốn đuổi theo hắn.“Lăng Dục Vĩ, anh hãy nghe em nói……”

Nhưng mà hết thảy đã quá muộn, cô đuổi theo ra ngoài cửa, Lăng Dục Vĩ đã muốn đi xa, cô chỉ thấy Lăng Phú Quý rất xa đứng ở trên hành lang, dùng ánh mắt lạnh lùng  , lạnh như băng xem kỹ cô.

Đêm tân hôn, Hàn Thấm nhìn căn phòng mới rộng lớn, thầm than chính mình có lẽ là từ lồng giam này chuyển qua lồng giam khác.

Lăng gia so với nhà cô xa hoa hơn rất nhiều, cô lại không có nhiều  tâm tình để đánh giá, mắt nhìn một bên hành lý đóng gói mang theo. Đột nhiên, của tầm mắt cô đảo qua liếc thấy mảnh giấy, mở nó ra, là là bức họa Davy vẽ tặng cô.

Trên bức chân dung nhìn cô cười sáng lạng, đối lập với hiện tại sầu bi, thật là mỉa mai. Nghĩ tới sáng nay cô không biết cuộc hôn nhân này có thể  hạnh phúc hay không, cô không khỏi hoài niệm thời gian ở chung vui vẻ trước khi kết hôn cùng Lăng Dục Vĩ .

Khi nào thì, cô còn có thể nở nụ cười như lúc ấy? Hoặc là, cô có thể hay không cả đời rốt cuộc mất tươi cười như thế?

Tuy rằng sớm có chuẩn bị tâm lý sẽ bị Lăng gia lạnh nhạt, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải đối với người của Lăng gia không có gì cảm tình gì . Nay cô đã biết Davy chính là Lăng Dục Vĩ, cho dù bị hắn vô tình hiểu lầm thương tổn, trong lòng vẫn tránh không khỏi chờ mong.

Cô cả đời đều bị cha, anh trai thao túng trong lòng bàn tay, chẳng lẽ cô không thể vì chính mình tranh thủ chút gì sao? Hiện tại cô là chính mình gả cho người đàn ông cô yêu, cho dù quá trình có thể gặp không ít khó khăn, cô có lẽ nên xuất ra biểu hiện quyết đoán của mình trên thương trường, vì hạnh phúc của chính mình cố gắng một lần đi?

Hạ quyết tâm, nội tâm vững vàng đứng lên, cô cẩn thận nhìn quanh căn phòng tương lai trở thành cuộc sống của cô, một chiếc giường lớn, nội thất đồ gỗ tinh xảo, một chiếc ghế sô pha, Lăng gia còn cẩn thận thay cô chuẩn bị bàn trang điểm, xem ra cô ở trong này địa vị cũng không tới nỗi không ai để ý.

Trong tâm trí đang suy tư bố trí thế nào, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Lăng Dục Vĩ đi vào trong phòng, Hàn Thấm vội vàng trên tay chân dung bỏ vào ngăn kéo.

-“Anh…… Muốn đi ngủ sao?” Vẫn còn đối với hắn ôm hy vọng, Hàn Thấm cố gắng tỏ ra thân thiện, bất quá trên mặt khó che giấu vẻ thê lương của người vợ.

-“Tôi?” Hắn luôn luôn bình tĩnh nhìn cô nhưng lại lộ ra vẻ hoảng hốt, không khỏi cảm thấy buồn cười.“Cô hình như rất lo lắng?”

Em…… Bởi vì em không có thói quen cùng nười khác ngủ chung giường……” Thấy hắn thái độ cũng có vẻ tốt hơn nhiều, cô nhẹ nhàng thở ra, không tốt lắm ý tứ thuyết minh.

Ai ngờ Lăng Dục Vĩ tươi cười châm chọc, tuyệt không lưu tình .“Yên tâm, tôi sẽ không cùng cô ngủ cùng giường.”

Tươi cười của cô cũng cứng lại.

-“Tôi cũng không thói quen cùng người khác ngủ cùng giường, nhất là người kia còn mang trong lòng tâm kế nham hiểm.” Nói đến, trong lòng hắn vẫn thập phần để ý chuyện phát sinh, đối với hiểu lầm về cô cũng không có tiêu tan.“Cho nên cô không cần lo lắng, buổi tối không có người cùng với ngươi giành chăn, hoặc là đem cô đẩy xuống dưới giường đâu.”

Hàn Thấm hoàn hoàn toàn toàn cười không nổi, cô khẽ thở dài,“Em biết anh rất hài hước, nhưng thật đáng tiếc đúng là dùng vào việc này.”

Không để ý tới thầm oán cùa cô trong lời nói , hắn mở ra hành lý tiến tới tủ quần áo , đem quần áo của chính mình xếp vào.“Ít nhất hài hước của ta  còn không có bị tâm cơ của cô dập tắt, cũng nên cám ơn trời đất.”

-“Anh muốn đi đâu?” Cô khó hiểu nhìn hắn động tác.

-“Này căn phòng tôi ở không nổi nữa.” Hắn thu thập ổn thỏa, ánh mắt không mang theo cảm tình hướng nhìn cô.“Cô kêu ba uy hiếp tôi muốn ở lại trong nhà, nếu không liền chặt đứt quỹ Văn hóa và giáo dục Lăng Uy , được, tôi ở lại, nhưng tôi ít nhất có thể lựa chọn không cùng cô ở một gian phòng được chứ?”

-“Cái gì quỹ hội? Em không hiểu ý tứ của anh?” Cô đoán có lẽ lại hiểu lầm mới sinh ra khi cô không biết , nhưng mà cô lại chỉ có lựa chọn nhận về mình trách nhiệm, bởi vì hắn hiện tại sẽ không tin tưởng lời nói của cô dù chỉ một chữ .

-“Cô không biết?” Hắn nhíu mày hỏi, rồi sau đó không quan tâm nhất câu môi.“Dù sao tôi cũng không thể chứng thực rốt cuộc cô có biết hay không, tóm lại tôi không thích người ta uy hiếp tôi.”

Nói xong, hắn cầm theo hành lý, trong khi Hàn Thấm há hốc mồm lại khó hiểu trạng liền đi ra cửa phòng, đóng cửa lại kia trong nháy mắt, cô  không khỏi tức giận trong lòng. Cô đã tự nhận xin lỗi hắn , hướng hắn giải thích rồi, dựa vào cái gì muốn cô ủy khuất?

-“Biến đi Lăng Dục Vĩ!” Cô cầm lấy gối đầu, hướng cửa phòng ném đi. Lăng Dục Vĩ vừa mới vừa rồi rời đi lại quay trở về, mở cửa liền nghe thanh âm gầm lên mạnh mẽ của cô.

 

Chú thích

* Ô Long: Nguồn gốc của từ Ô Long như sau: Đào Tiềm (tức Đào Uyên Minh, tác giả của Đào Hoa Nguyên Ký) thời Tấn có ghi lại câu chuyện thế này. Thời Tấn ở Cối Kê có người tên là Trương Nhiên có nuôi một con chó đặt tên là Ô Long. Tên đày tớ của Trương Nhiên tằng tựu với vọ Trương Nhiên và lập kế sát hại Trương Nhiên, khi tên đầy tớ ra tay thì chú chó Ô Long đã xông vào cắn bị thương gã đầy tớ cứu chủ. Thế là từ đó người đời dùng từ Ô Long để gọi thay cho từ chó. (giống như VN mình gọi Ông 30 Lý Thương Ẩn – nhà thơ đời Đường cũng có câu thơ: Dao tri tiểu các hoàn tà chiếu, tiện sát Ô Long ngọa cẩm nhân 遥知小阁还斜照,羡杀乌龙卧锦茵, có nghĩa là: Từ xa đã thấy ánh chiều tà xế bóng chiếu vào gác nhỏ, chú chó nằm trên đệm gấm thật đáng ngưỡng mộ

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Hai 28, 2012 in Đang edit

 

One response to “Cô Dâu Không Nên Là Em _ Chương 4.1

  1. diendanlequydon

    Tháng Hai 29, 2012 at 4:14 sáng

    Xin chào bạn ^^ Mình xin lỗi vì đã làm phiền!! Nhưng mình chỉ muốn giới thiệu cho bạn thêm 1 nơi để có thể quảng cáo truyện bạn đang edit, mà không cần phải tốn nhiều thời gian hay post từng chương truyện ở các diễn đàn, cũng như không phải chen chúc trong 1 list gồm cả trăm bộ truyện. Mình không phải mời bạn qua post truyện trong diễn đàn mình nhé. Mình chỉ mời bạn qua quảng cáo và dẫn link về blog bạn thôi. Nếu bạn có hứng thú xin bấm vào đây http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=157&t=286098.

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: