RSS

CÔ DÂU KHÔNG NÊN LÀ EM CHƯƠNG 2.2

15 Feb

 

Edit : kunb0s2toma

Beta : Trang Nee

 

 

“ Cha tự quyết định sự việc lần này trước, hẳn là biết ta sẽ đồng ý sao ? “ Hắn không có trực tiếp phát hỏa đã là thực khách khí rồi .

-“ Ngươi vì sao không nói , ta tìm được ngươi sao ? “ Cá tính con trai phóng đãng , vừa ra khỏi cửa liền cả tuần , cả tháng chẳng thấy người đâu , nơi nơi mở rộng sự nghiệp nghệ thuật , Lăng Quý Quốc đã sớm buông tha cho ý định bắt hắn tiếp nhận công ty .

“ Cùng xí nghiệp Hàn thị tổ chức hôn sự là hoàn toàn hợp lý, ngươi không có lý do phản đối .“

 

-“ Không, Ta phản đối . Đây là cuộc sống của ta , ta có quyền lợi của chính mình để quyết định! “ Lăng Dịch Vĩ  không hờn giận nâng cao âm lượng , hắn cho rằng không ai có quyền quyết định tương lai của người khác.

Hơn nữa hôn nhân là cỡ nào thần thánh , cỡ nào lãng mạn chuyện , đối tượng của hắn nhất định phải chính mình tìm , nếu phải sống cả đời cùng với người con gái mà mình không yêu thương, không có cảm giác , nghĩ đến liền cảm thấy cực độ khủng bố, loại hôn nhận ích lợi , hắn không thể nhận, hắn hiểu được thế nào là tình yêu tốt đẹp.

“ Ngươi sinh ra không phải là dùng tiền của xí nghiệp Lăng Uy chúng ta  ? Không có công ty, ngươi cho là ngươi như thế nào lớn lên ? Ngươi có cái gì để có điều kiện ở nơi nào muốn là vẽ tranh, làm ngươi muốn làm chuyện gì cũng được ? “ Lăng Phú Quý lạnh lùng hỏi lại hắn.

-“ Từ  khi ta quyết định con đường nghệ thuật này sau , ta ăn dùng, tất cả đều là tiền ta chính mình kiếm, không có lấy  của xí nghiệp Lăng Uy một đồng nào . ! “ Hắn hướng trên bàn đập một cái, phịch một tiếng nổ, mượn điều này biểu đạt sự bất mãn cùng tức giận của hắn.

“ Đúng, ngươi không có lấy một đồng của xí nghiệp Lăng Uy , nhưng ngưoi bán đấu giá tác phẩm nghệ thuật, tổ chức triển lãm , khởi xướng hoạt động nghệ văn , chẵng lẽ không dùng qua quỹ Lăng Uy văn giáo để tiến hành, mà ngươi quản lý quỹ, không phải là là Lão Tử ta sao ? “

 

Lúc trước con lớn tiếng kêu gọi muốn thành lập quỹ hội văn giáo , Lăng Phú Quý ban đầu không quá đồng ý, nhưng không thể tưởng được con quá sinh động , ông liền xung phong nhận việc tiếp nhận quản lý quỹ hội, kì thật chính là có thể khi nào đó dùng việc này để kiềm chế con, chính là không nghĩ tới lại dùng ở đây .

“ Nếu không phải là ngươi cần, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi có hứng thú đi làm mấy thứ này ? Này kiếm được bao nhiêu tiền ? “ ông chưa nói đến xuất khẩu, tranh của con rất được hoan nghênh , hơn nữa quỹ hội thành công, điểm tô đẹp cho hình tượng của xí nghiệp Lăng Uy , cho nên ông cũng mới nguyện ý tiếp tục giúp hắn , nếu không căn bản ông không có ý tứ cổ vũ con đi theo con đường nghệ thuật này , kia quả thực là lãng phí thời gian kiếm tiền.

Lăng Dục Vĩ cơ hồ bị cha nói cho á khẩu không trả lời được. Quỹ hội đạt được đại bộ phận chỉ dùng để giúp cho những đứa trẻ xa xôi phát triển nghệ thuật, trừ khoản đó ra mới là quỹ hội viên công cùng tiền lương của hắn, kì thật tình huống kinh tế của hắn, so với đi làm thì thiếu thật nhiều.

Đối với hắn mà nói, đây là làm việc thiện, nhưng ba vĩnh viễn không ủng hộ . Thương nhân trong mắt vĩnh viễn chỉ có ích lợi ,mà lọai thái độ này với hắn lại không cùng lý tưởng , cho nên hắn không muốn kế tiếp gia nghiệp, kia hoàn toàn không phải là hứng thú của hắn, lại càng vi phạm nguyên tắc của hắn.

 

–          “ Kia không phải là hoàn toàn vì chính mình ta ! Ta và ba nói qua , quỹ hội thu vào, đại bộ phận là sử dụng để làm tự thiện … “ Hắn bội vã biện giải .

-“ Cho nên kia cũng cần tiền, đúng không ? “ Ngươi không tiếp được cây gậy xí nghiệp Lăng Uy , ta đây phải đành tính cách khác kiếm tiền, nếu không ngươi có cái gì cống hiến ? ta nói cho ngươi, nếu là ảnh hưởng đến vận chuyển buôn bán của công ty , việc bán tranh của ngươi sẽ khó càng thêm khó, quỹ hội tuyệt đối là cái thứ nhất thu hồi tiền, đến lúc đó cuộc sống đều thành vấn đề, cái gì lý tưởng cũng không dùng nói chuyện ! “

Hắn biết ba là uy hiếp hắn, này không chỉ là bóp chết lý tưởng của hắn , lại chặt đứt con đường nghệ thuật . Tuy rằng quỹ hội kinh phí là có hạn, nhưng thời gian dài tới nay cũng chiếu cố tốt được bộ phận nghệ thuật , có khát vọng của những đứa nhỏ , nếu thiếu phần này, hắn chỉ có thể nhìn bọn họ thất vọng , nhìn bọn họ cuộc sống thiếu thốn cùng trí tưởng tượng.

Khuất phục , là con đường duy nhất của hắn sao ?

Lăng Dục Vĩ chỉ có thể phẫn nỗ , bi ai mà thỏa hiệp,hắn tựa hồ không còn cách giải quyết nào khác. Nắm chặt trong tay bộ phác họa , hắn thật đáng tiếc cùng duyên phận với Hàn Thấm , tựa hồ chỉ là tình duyên ngắn ngủi, mà cuộc sống của hắn nhất định chỉ có một con đường để hướng tới.

Tạm biệt ,  cuộc gặp gỡ bất ngờ tuyệt vời này của hắn , ít nhất , nhớ lại về nàng khiến cho hắn trở thành kỉ niệm đi …

 Hai cha con trợn mắt nhìn nhau khá lâu, cuối cùng, Lăng Dục Vĩ nhẫn nhịn lại khẩu khí, ngăn chận tính tình hỏi : “ Đối tượng của ta là ai ? “

“Là con gái của xí nghiệp Hàn thị – Hàn Ngữ. Nghe nói nàng cá tính thiện lương đơn thuần, cũng sắp tốt nghiệp đại học , cho nên ngươi không cần lo lắng sẽ cưới một người vợ khó chịu . Nếu mà gả đi là con gái lớn, nó tự tin lại có năng lực , việc xảy ra với Hàn thị là đáng tiếc, nhưng nghe nói Hàn Mẫn Văn đem nó gả đến nhà Hướng Thành , cho nên tất cả suy tính …. “ 

 

-“ Ba, ta không cần lấy Tắc Vũ hay là Hàn Phong ..”

 

 

-“ Hàn Phong là ca ca , ngươi đừng có xằng bậy “

 

“ Ta không cần biết hắn là ca ca hay là muội muội ! Tóm lại là ta đáp ứng hôn sự này , nhưng chuyện hôn nhân sau này ta tự mình xử lý , quỹ hội thì cứ tiếp tục , trọng yếu là nữ nhân kia không được can thiệp vào cuộc sống của ta.

 

“ Đi mẹ cuộc sống của ngươi “

 

Chạng vạng bờ biển, đồng thời truyền đến tiếng kêu của một nam , một nữ .

Này đôi nam nữ đang nghe đến thanh âm của đối phương thì đều sửng sốt , sau đó khó có thể tin được, lại hướng đến phương hướng của đối phương nhìn lại, cơ hồ ngoại ý muốn muốn hét rầm lên.

-“ Hàn Thấm ? “

-“ Davy “

 

Hai người bốn chân chạy bộ lại gần, tầm mắt giao nhau, đều nhịn không được bật cười , vừa rồi phiền chán đối đầu mặt biển hô to tâm tình buồn bực nhất thời lập tức giải tán .

Davy nhìn bộ dáng Hàn Thấm cười khanh khách, ánh mắt nhìn cô đến muốn phát sáng, đem cả người cô bao bọc trong vòng ánh sáng mơ hồ , hắn đột nhiên cảm thấy chính mình rất thích cô gái này, thích đến tim đập gia tốc, đập nhanh đến không thể thở nổi.

“ Davy ? “ Hàn Thấm lại gọi hắn một lần nữa, nhưng lần này thanh âm là chần chờ lại mang điểm ngại ngùng. Hắn nhìn ánh mắt của cô khiến cô không tự chủ được , cả người khẩn trương lên , kia trong ánh mắt ẩn chứ nồng cháy, làm cho người cô nóng lên, khiến cô không dám nhìn thẳng .

“ Lại thấy mặt “ . Môi hắn gợi lên ý cười , chỉ chỉ lên trời . “ Phải là ý trời? “

Hàn Thấm ổn định chính mình cảm xúc , nhớ lại mới vừa rồi hai người đồng thời đứng trước biển lớn kêu gào, cũng chỉ có thể nhìn hắn cười khổ . “ Xem ra ý trời đều làm cho cuộc sống của chúng ta có vấn đề , nên mới có thể khiến chúng ta như thế này gặp nhau tại đây .“ 

“ Có muốn cùng tâm sự ? “ Hắn giơ giơ mi mắt, nguyện ý muốn nghe cảm xúc của cô .

Có thể nói sao ? Của cô ý cười dần dần biến mất , chỉ có lên dây cót tinh thần ở tại khóe môi mà thôi .

“ Nói đơn giản , cuộc sống có rất nhiều việc bản thân không thể làm chủ, cho dù có trả giá nhiều như thế nào cũng không nhất định nhận được thu hoạch như thế . Thảm nhất là cuối cùng mới phát hiện ra là mình chỉ là con cờ trong tay người khác, thậm chí không thể chính mình làm chủ … “

Ngừng một chút, cô phát hiện chính mình đã nói lộ ra nhiều lắm , lập tức ngừng lại, nói sang chuyện khác. “ Còn ngươi ? Cuộc sống của ngươi nảy sinh ra vấn đề gì ? “

 

Lúc này thân thể Davy cứng đờ, không quá tự nhiên nói : “ Bản chất không khác ngươi lắm , cuộc sống của mình là quan trọng nhất mà lại bị người khác khống chế cảm giác, tệ như thế nào ngươi cũng biết rồi. “

“ Ngươi có cảm thấy không cam lòng.. “ Cô chần chừ một chút, “ Hoặc là hận sao ? “

 

“ Có “ Davy không chút nào suy tư trả lời, có lẽ là sợ sẽ trực tiếp dọa cô, hắn dịu đi biểu tình rồi giải thích , “ Con người của ta ghét nhất là bị người khác áp đặt gông xiềng trên người .Ngươi đừng xem ta không có bộ dáng quá đứng đắn, kỳ thật ta yêu hận rất rõ ràng !”

“ Đáng tiếc ta không thể tiêu sái( ung dung , thanh đạm , không vướng bận sự đời )  được như ngươi. “  Cô thở dài .

 

-“ Quên đi, khó có cơ hội được gặp lại ngươi, đừng để chủ đề này làm cho mất hứng .” Hắn vẫy vẫy tay , giống như muốn thoát khỏi sự không thoải mái trong lòng . “ Còn nhớ rõ ước định của chúng ta sao ? “

Lại một lần không hẹn mà gặp , liền ước hẹn một buổi hẹn hò ? Cô đương nhiên nhớ rõ , đáng tiếc rằng công việc của cô quá nhiều , quá mệt mỏi phải đến bờ biển kêu to giải tỏa một chút . “ Ta còn phải trở lại công ty để tăng ca a “

 

“ Thì ra là thế, ta nghĩ ngươi đến bờ biến rống to còn mặc trang phục công sở , nhưng thật sự có chú trọng hình tượng đâu !” Nhìn đến bộ dáng quy củ lo cho công việc của cô, hắn càng nhìn càng không vừa mắt , đột nhiên muốn phá tan ý niệm của cô trong đầu. “ Ý thức trách nhiệm của người quá nặng, khó trách người khác có thể nắm mũi ngươi đi ( đổ trách nhiệm lên đầu , sai khiến công việc ) , muốn hay không thử chệch đường ray một chút ? “

Này đề nghị là phi thường, phi thường hấp dẫn cô nha . Giơ đồng hồ lên, đã hơn 6h rồi , hiện tại mà có trở lại tăng ca thì công việc cũng không có khả năng giải quyết , cha lại còn gọi điện thoại đến giáo huấn, anh trai bởi vì có cha làm núi dựa , hơn nữa đã mang phiền toái này đến tay cô giải quyết, cũng phi thường có khả năng chạy đến châm chọc , khiêu khích châm chọc một phen.

 Cô đến tột cùng vì sao cứ như vậy làm trâu làm ngựa ? cô chiếm được cái gì ? “

Được , hôm nay ta bất cứ giá nào, quyết định bỏ việc ! “ 

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Hai 15, 2012 in Đang edit

 

One response to “CÔ DÂU KHÔNG NÊN LÀ EM CHƯƠNG 2.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: