RSS

Cô Dâu Không Nên Là Em – Chương 1.2

13 Dec

Ban đêm ở bến tàu, chỉ có thanh âm của sóng thủy triều vỗ vào bờ. Hàn Thấm xuống xe, mang theo đồ uống đi lên đê dài, tựa vào trên lan can nhìn mặt biển không người, nếp nhăn nhíu mi rốt cục có thể hơi chút thả lỏng.

Ờ bờ bên kia đèn đuốc rời rạc, một vài đốm ánh sáng nhỏ le lói trong đêm đen, bất luận là đèn trên thuyền chài, hay là ngọn đèn của nhà dân chưa ngủ , ở trong mắt Hàn Thấm, đều hạnh phúc hơn so với lao công giá rẻ như cô…

Đột nhiên, cô hai tay đặt ở bên miệng, không chút để ý hình tượng kêu to, “Biến mẹ nhà ngươi Hàn Phong! Biến mẹ nhà ngươi Đông Nam Á!”


Âm thanh vọng lại sau đó, nhưng tựa hồ còn chưa đủ, cô không quá nhã nhặn mở đồ uống, lại tiếp tục hét to phát tiết.

“Biến mẹ nhà ngươi nước Mỹ!” Nhìn nhìn trên tay đồ uống, lại quát: “Biến mẹ nhà ngươi quy tắc giao thông!”

Liên tục hét lên vài câu, tâm tình dường như tốt lên một chút, cô đang suy nghĩ tiếp theo hét câu gì, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng nói nam tính đầy ý trêu chọc.

“Cô chán ghét gió lạnh, chán ghét Đông Nam Á, thậm chí là nước Mỹ, đều còn có thể làm cho người ta lý giải được, nhưng chán ghét quy tắc giao thông là chuyện gì xảy ra?”

Một người đàn ông mặc áo T-shirt, quấn khăn quàng màu xanh nhiều nếp nhăn, dưới thân là quần rộng thùng thình , đột nhiên như vậy xuất hiện ở trước mặt Hàn Thấm.

Ẩn giấu sự tức giận vì bị quấy rầy, cô ngẩng đầu lên, hé ra khuôn mặt không mang nụ cười.

Trước mắt nam nhân không quá xuất sắc, mắt một mí cười thành một cái đường kim, tóc không dài không ngắn rối loạn, cái mũi cao, môi bạc mỏng.Tổng hợp ngũ quan lại, lộ ra một lọai tiêu sái hương vị.

Tùy tay giơ lên lon đồ uống, cô tức giận giải thích,“Ta lái xe, không thể uống rượu, đành phải uống loại nước đen như quỷ này, hương vị không có cồn như bia, anh nói ta có thể không thầm oán một chút sao?”

“Cho nên cô tuy rằng thầm oán, nhưng vẫn là tuân thủ, đại biểu nội tâm cô kỳ thực rất…… câu nệ.” Hắn đứng trên gỗ cách chỗ cô không xa , quan sát cô đã lâu.“Mặc trang phục quy củ giày bệt , lại có thể trước biển mắng ra những lời này, cô trên người có loại đối lập rất hay, cô biết không?”

“Không biết!”. Tốt nhất là khi nữ nhân đang mắng chửi thô tục, sẽ không  hy vọng bị nam nhân khác nghe thấy phân tích dạy bảo.“Tôi cũng rất muốn biết có người nửa đêm không trở về nhà , lại ở bờ biển tiếp cận cô gái độc thân , đến tột cùng là muốn làm gì?”

“À, là ta đến trước, ta đã ở trong này ngồi nhiều giờ liền. Nghiêm túc mà nói, vẫn là cô… vừa rồi luyện giọng mới khiến cho ta chú ý”. Hắn chỉ tới chỗ của mình ,“Xem, đồ của ta tất cả đều ở đó, không thể trong thời gian ngắn biến ra được chứ?”

Hàn Thấm xem qua chỗ hắn chỉ, nơi đó có một giá vẽ, thậm chí trên tay anh ta còn có một quyển phác hoạ, chỉ kì quái duy nhất cái bút máy hắn cầm.

Cô không khỏi quay lại nhìn về phía biển, có chút kinh ngạc quay đầu lại hỏi: “Buổi tối mặt biển toàn một màu đen, anh đến tột cùng muốn vẽ cái gì vậy?

“Đừng xem thường biển đêm , nghĩ như vậy sẽ không tưởng tượng được không gian mới rộng lớn”. Hắn ý bảo cô đi tới hướng giá vẽ, “Xem, trong lòng nghĩ tới hình ảnh gì, đều tự nhiên sẽ hiện ra hết”

Cũng không ôm quá lớn kỳ vọng đi theo hắn , nhưng lúc cô trên đê ngồi dưới ngọn đèn mờ nhạt thoáng nhìn hắn vẽ cảnh vật, nội tâm cũng không khỏi một trận rung động.

Kia không chỉ là một mảnh đen , hắn dùng màu đen nhợt nhạt, còn có màu lam đậm, nhưng vẫn làm cho người ta dễ dàng phân biệt đây là một cảnh biển- một mảng thần bí biển lớn, phảng phất gào thét muốn ánh sáng, hoàn toàn muốn hấp thu mạch nước ngầm lớn.

“Anh… Là họa sĩ nổi tiếng sao?”. Hàn Thấm theo bản năng hỏi, phát hiện chính mình đường đột, bỗng sửa miệng, “Thật có lỗi, giới nghệ sĩ tôi thực không am hiểu, nhưng tôi cảm thấy anh vẽ rất khá.”

“Họa sĩ nổi tiếng?”. Nổi tiếng như trong lời nói, ta hiện tại hẳn phải ở Paris mở triển lãm tranh, mà không phải ở bờ biển tiếp cận cô gái độc thân.” Thấy cô buông cảnh giác, nam nhân không khỏi dùng lời của cô tự giễu một phen.“Xem ra bức tranh này của ta rất thành công. Cho nên mới nói, trong lòng nghĩ tới cái gì, khi vẽ ra sẽ thành thực phản ánh tất cả. Ta rất ngạc nhiên nếu từ suy nghĩ của cô vẽ ra, sẽ hiện ra cái gì vậy?”

Suy tư một lát, Hàn Thấm mếu máo,“Một đống đại tiện đi”. Bị tức cả một ngày, đây là hiện tượng bình thường.

Nghe được đáp án bất ngờ đó, nam nhân cao giọng cười to.“Nếu không vừa rồi cô rống giận bị ta nghe được, ta thật không dám tin tưởng tao nhã như cô sẽ nói như vậy . May mắn ta hiện tại tâm tình thực tốt, nếu không vừa rồi thay cô vẽ, không biết sẽ vẽ ra cái gì.”

Hắn thuận tay đưa trên tay bức vẽ tới trước mặt cô, thú vị chờ phản ứng của cô.

Hàn Thấm mở ra bức tranh kinh ngạc thấy chính mình. Vừa rồi nữ nhân không khí chất kêu to, ở trên bức họa của hắn là lúm đồng tiền như hoa, bút pháp thuần thục đem cô cùng với đường cong duyên dáng, hơn nữa khuôn mặt trông rất sống động, cô không khỏi nghĩ rằng, người này thật sự là có thiên phú.

“Ta vừa rồi cũng không có cười.” Dừng một chút, cô nói tiếp:“Bất quá bức tranh này thể hiện không sai tâm tình tốt của lão huynh, tốt hơn nhiều so với suy nghĩ đại tiện của ta.”

“Tặng cho cô”. Hắn cười đem bức tranh kéo xuống đưa cho cô,“Ta vô tình xâm phạm quyền chân dung của cô, chính vì thấy cô thực đặc biệt, ta không tự chủ được liền hạ bút vẽ. Hơn nữa, khi cô cười rộ lên khẳng định sẽ phi thường xinh đẹp.”

Hàn Thấm nhìn thẳng hắn một lúc lâu, tức giận nhìn khóe môi cười của hắn,vươn tay tiếp nhận bức tranh .“Vừa rồi ta cũng vô ý làm mất trật tự xã hội, như vậy chúng ta coi như huề nhau. Vì cảm ơn bức vẽ của anh, mời anh một lon nước đen không vi phạm luật giao thông này?”

“Cám ơn”. Nhìn người đẹp lúm đồng tiền như hoa, trong lòng hắn không khỏi khẽ rung động, tiếp nhận đồ uống, mở ra uống , làm cho cái mát lạnh hạ bớt nhiệt tâm đang nóng của hắn.“Rượu không say nhưng mỗi người tự say, cô tươi cười so với ta vẽ còn xinh đẹp hơn.”

“Đáng tiếc tâm tình của ta làm cho ta đêm nay chỉ có thể làm Mẫu Dạ Xoa”. Nghĩ đến ngày mai phải đối mặt với một đống công tác phiền phức lớn ,tâm tình của cô đang tốt hơn một chút lại rung động hạ xuống.

“Được rồi, ta đây giúp cô cùng nhau mắng. Này…… Biến mẹ nhà ngươi gió lạnh” Nói xong, hắn mang buồn bực cùng khôn ngoan nhìn phía về cô. “Hôm nay không quá lạnh chứ ?”

Biết hắn hiểu lầm, Hàn Thấm nhịn không được phụt cười. “Hàn Phong, quả thật là mẹ nó. Bất quá, ta nghĩ đó không phải là điều quan trọng.”

Nam nhân nhún nhún vai, lại uống một ngụm, nói: “Lại biến đi mẹ ngươi Đông Nam Á… Ách, nghiêm khắc lại nói tiếp, ta chán ghét ,muốn vẽ đất liền sống sót sau cơn bão đều không được.”

“Có lẽ ngươi có thể lo lắng nhập cư trái phép”. Cô bắt đầu cùng hắn nói chuyện tào lao, hai người khoảng cách nháy mắt ngắn lại.“Bất quá chỉ sợ ngươi đi vào thì dễ đi ra không được.”

“Có đạo lý…. Lại biến đi mẹ ngươi nước Mỹ, của ta muốn làm nhập hải quan thế nhưng bị gây khó dễ!”

“Muốn hay không thử xem liên lạc một chút Âu ba mã ( obama ) ? Chỉ cần hắn thưởng thức, ngươi liền phát huy, nói không chừng còn có thể thay ngươi trưng bày tranh ở Nhà Trắng.”

“Tốt lắm. Cuối cùng biến mẹ nhà ngươi quy tắc giao thông! Tuy rằng ta cảm thấy sau khi uống rượu cấm lái xe thật sự là con mẹ nó hảo chính sách, nhưng ta ghét mang mũ bảo hiểm khi đi xe máy, quá đường phải xem đèn xanh đèn đỏ…”

“Uy uy uy……Nước đen này hẳn không có thành phần rượu chứ?”

Một buổi tối kỳ diệu bất ngờ gặp gỡ, kéo đi sự chú ý của Hàn Thấm, nhưng mà loại thả lỏng này cũng chỉ có một đêm, tới lúc trời sáng, cô vẫn phải đối mặt với sự thật tàn khốc cùng vô tình.

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Mười Hai 13, 2011 in Đang edit

 

One response to “Cô Dâu Không Nên Là Em – Chương 1.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: